Chào các bạn đến với diễn đàn lớp 11A3 trường THPT Đặng Huy Trứ

Chào các bạn đến với diễn đàn lớp 11A3 trường THPT Đặng Huy Trứ


 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Forum 4ALL
  • Forum A3_ĐHT
happymotherday1005 nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc 02/04/12, 07:03 pm ...
:Các em thân mến!
Hôm thầy chia tay lớp, thầy chưa có dịp nói lời cảm ơn tới các em trong suốt thời gian thầy về cùng học, cùng chơi với các em. Thời gian trôi qua thật nhanh phải không? Mới ngày nào thầy về với lớp trong tâm trạng run rẩy, giọng nói ấp a, ấp úng, giảng bài tay run viết không ra chữ, nói không rõ …
-‘๑’- ░♥Sorry♥░ -‘๑’- nhắn với(๏•ิ_•ิ๏) — ——>a3
gửi vào lúc 24/01/12, 11:18 am ...
:hep pj nju zjabest wishes 4u
monitora3 nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc 10/01/12, 07:09 pm ...
:MỌI NGƯỜI CHƠI TẾT XONG LÀ TẬP TRUNG VÀO HỌC NHÉ! LỚP 11 RỒI ĐÓ...NĂM SAU LÀ THI RỒI!!! ĐỪNG HAM CHƠI NỮA!
kimle nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc 04/01/12, 09:39 am ...
:Thi xog oy pa` koan uj... Nhiem vu cap' bach' of chung' ta pay jo la "CHƠI"...
Aj hok choj thj pj thjet thoaj` rang' ma` chju
[/size]
(¯`•™»~/-/~«™•´¯) nhắn với Tất cả mọi người
gửi vào lúc 02/01/12, 03:41 pm ...
:Mọi người ăn Tết zui zẻ nhé

Share|
Tiêuđề

hihi, ta toi vs pa con vi da khong doc ki huong dan su dung truoc khi dung, chuong 1 day...

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Tác giảThông điệp

pechuoi
Văn minh điện Đại học sĩ

avatar

Age : 22
Join date : 19/11/2011
Tổng số bài gửi : 22
Số tiền trong tài khoản : 19869060
Siêu nhân lòng từ thiện : 0
Đến từ : 11A3_ĐHT

Tài năng của pechuoi Người này hiện đang:
Level: Văn minh điện Đại học sĩ
Danh vọng:22%/%
Tài năng:22%/100%

Bài gửiTiêu đề: hihi, ta toi vs pa con vi da khong doc ki huong dan su dung truoc khi dung, chuong 1 day... 20/11/11, 04:32 pm

CHƯƠNG 1: KẺ PHÁ RỐI

Bên dưới tấm poster cũ của bộ phim What lies beneath, một đám đông những anh chàng và cô nàng quần áo thời trang đủ kiểu đang tụ tập. Dường như tất cả đều nói và tất cả đều hưng phấn với câu chuyện của mình, không ai nghe ai. Tiếng ồn ào biến thành một thảm âm thanh dày xốp, ngột ngạt. Chốc chốc, một cô nàng nào đó cười thét lên, nghe tựa vết rạch sắc nhọn vào bầu không khí quánh đặc.

Các băng ghế kê dọc sảnh chờ trước cụm rạp chiếu phim đã chật kín. Tìm được khoảng trống vừa đủ cho một người, Duy đưa Ghi len vào ngay, còn cậu chỉ cần nửa đứng nửa ngồi trên thanh vịn kim loại đối diện ngay đó, vốn là hàng rào cơ động buộc người ta xếp hàng soát vé trước khi bước vào trong rạp. Giữa đám đông sặc sỡ nhộn nhạo, Ghi khá giản dị trong bộ quần jeans xanh bạc, chiếc áo pull trắng tinh và chiếc áo khoác len mỏng có nón hất ra sau lưng. Thế nhưng, khi cô bước đi, người xung quanh bắt đầu nhận ra MC nổi tiếng nhất các chương trình TV tuổi teen. Rất nhiều đôi mắt dõi theo, không che dấu sự ngưỡng mộ gương mặt thuần khiết, thanh mảnh lạ lùng, đẹp ở mức gần như hoàn hảo. Hất nhẹ mái tóc lòa xòa trước trán, cô hướng về Duy nụ cười bối rối pha lẫn háo hức. Cậu xoay nhẹ hai chiếc vé đặt mua qua mạng trong tay, nhìn cô bạn bằng ánh mắt trấn an triều mến...

Cho đến tận bây giờ, Duy vẫn chưa tin vận may của mình. Ở lớp, cậu chỉ là một anh chàng bình thường. Bình thường tất cả mọi mặt. Sức học không tệ nhưng chẳng là gì ở cái lớp 11A1 quy tụ toàn những nhận vật học hành cự phách. Các hoạt động ngoại khóa, cậu thường lảng tránh nếu có thể. Cao, gầy, cộng thêm mái tóc thường trong tình trạng rối bù, vẻ bề ngoài của Duy đôi khi trông thật ảm đạm. Thế nhưng, cậu không hề nổ lực mảy may khiến mình trở nên sành điệu trong các trò giải trí nhưng sưu tập CD, chơi game hay trở thành kẻ hợp thời trang. Tất cả mọi quan tâm từ trước tới nay, cậu dồn hết vào việc đọc sách, mày mò các phần mềm đồ họa kĩ xảo 3D. Thay vì tập thể thao, tối khuya, sau khi làm bài tập mệt mỏi đầu óc, cậu mới bước ra ngoài đường vắng và chạy. Tốc độ là điều kì diệu. Cậu yêu cảm giác đôi chân chuyển động liên tục, thân mình lao về phía trước như mũi tên xuyên ngang bầu không khí, âm thanh của gió vút mạnh bên tai. Dần dần, cậu phát hiện ra mình đang có những bước tiến đáng kể về tốc độ. Cậu chạy đều hơn. Bản tính hơi khép kín khiến niềm vui của Duy gần như bí mật với bạn bè chung quanh.

Hoàn toàn trái ngược với vẻ mờ nhạt của cậu, Ghi thực sự là một nhân vật ấn tượng. Người trong trường đều im lặng mỗi khi cô lướt qua. Vẻ đẹp, sự nổi tiếng hay óc thông minh đặc biệt chỉ là phần nhỏ. Có lẽ cô hơi cách biệt. Vì các cô bạn ở trường không thể không ghen tị nên lảng tránh. Vì bận rộn bài vở ở trường và công việc MC. Trong một số hợp đồng quảng cáo sản phẩm cho teen mà Ghi là người mẫu, luôn có điều khoản phải giữ hình tượng trong sáng. Cô không thể thân thiết với một anh chàng nào đó gây dị nghị... Hồi đầu năm, tình cờ một lần Duy giải đáp cho Ghi vài điểm khác nhau giữa khủng long đầu rắn và khủng long đầu cá. Trước vẻ ngạc nhiên của cô, Duy nói đơn giản: "Mình biết chuyện đó trong cuốn sách Cổ sinh vật học!". "Duy đọc nhiều vậy sao? - Ghi không dấu vẻ thán phục - Nếu Ghi cần mượn sách, hỏi Duy được không?". Cậu gật, mỉm cười, không phải không chút tự hào.

Việc chia sẻ những cuốn sách hay khiến cả hai gắn kết với nhau trong một tình bạn đặc biệt. Một mình Duy ở lớp có số điện thoại nhà riêng của Ghi. Bất cứ lúc nào, nếu thích, cậu đều có thể gọi sang Ghi và cô bạn sẽ trả lời ngay, giọng nói nhẹ nhõm tươi vui, không chút xa cách. Sau đợt thi học kì một, Ghi bay qua Thái một tuần quay quảng cáo. Cậu nghĩ cũng bình thường. Cô bạn sẽ về sớm. Nhưng mọi chuyện không hẳn như thế. Cậu đã bồn chồn và nhớ Ghi kinh khủng. Có một biến cố nặng nề đã xảy ra giữa cậu và tên bạn trong lớp. Duy không biết chia sẻ với ai. Rảnh một chút, cậu lại vào net và lục xem có thư mới hay không.

Món quà cô bạn đem về cho Duy sau chuyến đi là một bộ sách Inlustration mới nhất, kèm cả đĩa hình. Nếu không nhớ đến cậu, cô bạn có mua được món quà tuyệt như thế không? Cậu vui kinh khủng. Thu hết can đảm, cậu gọi điện nói với Ghi về một bộ phim kinh dị vừa công chiếu, được quảng cáo sử dụng rất nhiều kỉ xảo đồ họa. Lưỡng lự tí chút, cô bạn đồng ý sẽ xin phép gia đình đi xem phim vào tối thứ bảy. Lần đầu tiên, kể từ khi quen biết suốt hai năm học, họ đi chơi riêng cùng nhau.

... Một cảm giác khó chịu chờn vờn trong không khí. Duy quay ngoắt ra sau lưng. Chẳng có gì bất thường. Tiếng chuông ngắn reo lên, báo hiệu vài phút nữa bắt đầu suất chiếu mới. Đúng lúc ấy, chếch qua vai Ghi, cậu nhận ra khuất sau mấy cụm người đổ dồn về phía các cửa thang máy, hiện rõ một khuôn mặt quen thuộc. Duy khựng lại. Vệt đèn xanh hắt ra từ cụm chữ trên tấm poster, chiếu từ trên xuống, khiến gương mặt có những khoảng tối nhìn thật khó chịu. Một cách tinh quái lẫn căm ghét, bộ mặt ấy ngoảnh sang Ghi. Cổ họng Duy nghẹn lại khi nụ cười nhạo báng hiện ra. Nhận thấy vẻ mặt thất thần của cậu, cô bạn cũng ngoảnh ra sau. Thật kì quặc, chỉ giữa hai cái chớp mắt, tên bạn cùng lớp đứng dưới tấm poster đã biến mất.
***

Dòng người xếp hàng tiến vào bên trong rạp. Duy chợt nhớ cần mua ít bắp rang. Cậu đưa chiếc vé, bảo Ghi vô trước. Cô gật nhẹ: "Ghi sẽ giữ một ghế!". Vừa bước vào trong, ngay tức khắc cô cảm thấy không khí lạnh thấp là là trên mặt sàn lót thảm. Mắt cô chưa quen với bóng tối nên gần như lần mò bước đi. Tấm màn nhung chắn ngang khiến Ghi bối rối vì chẳng biết nên rẽ phải hay trái. Đúng lúc đó, khuỷu tay cô giật thót. Một bàn tay túm chặt, kéo Ghi rất mạnh ngược hướng cô đang bước. Vài bước chân loạng choạng, cô nhận ra mình đang đứng trong một cái hốc tối om, ở phía sau cánh cửa bọc da cách âm và một cây cột trụ. Hết sức tập trung, đôi mắt hơi yếu của Ghi nhìn thẳng người đối diện. Vang lên giọng Hoàng, cậu bạn học cùng lớp:

- Tôi tưởng Ghi không bao giờ đi chơi đêm như vẫn nói. Nhưng sự thật đâu có phải vậy. Còn bày đặt ăn mặc xuềnh xoàng để không bị chú ý nữa nè. Kinh nghiệm đầy mình thiệt, Ghi ha!

- Mình chỉ đi xem phim thôi, không được sao? - Ghi gắng thản nhiên nhưng bên trong nao núng. Các tình huống đột xuất trước camera, cô có thể xoay chuyển. Không hiểu sao, trước tên bạn tai quái, cô lại thấy hệt như mình phạm lỗi thật sự.

- Ghi không sợ mất hình tượng hả? Celeb* mà lại "cặp" một tên quèn như Duy! Nếu mọi người trong trường biết chuyện này, thì ra sao nhỉ? - Giọng Hoàng không chỉ châm biếm, mà còn phảng phất cả đe dọa.

- Bạn... Mình không ngờ... Còn hơn cả tồi tệ... - Ghi lắp bắp. Mặt cô nóng bừng. Đưa tay đẩy mạnh cái bóng đứng trước mặt, cô nhảy bổ ra ngoài lối đi lờ mờ sáng.

Giọng đọc nghèn nghẹt trên loa yêu cầu mọi người ngồi vào chỗ. Trên lối đi giữa hai hàng ghế, một người cầm hộp bắp rang đang chờ, lo lắng tìm kiếm. Ghi vội vã chạy về phía Duy.

Chỉ vài chiếc ghế hàng trên cùng còn bỏ trống. Duy thở phào, đặt hộp bắp vào cái ô tròn giữa hai tay ghế. Cảnh phim đầu tiên hiện trên màn ảnh. Từ các loa vòm giấu trên trần, tiếng nhạc tràn xuống, đầy ngập khán phòng. Từ hông khán phòng, một lần nữa Hoàng thình lình hiện ra. Cậu ta đưa lên chiếc điện thoại, chụp hình hai người bạn, chạy biến. Duy chết điếng, không kịp phản ứng. Cô bạn mặt thất thần.

Cách đây chưa lâu, tại buổi thi đấu bóng chuyền lấy điểm một tiết môn thể dục tại sân thể thao trong nhà của trường, Duy và Hoàng được chia vào cùng một đội. Duy không giỏi môn bóng này. Các cú đập hay đỡ bóng luôn khiến cậu cảm giác các dẻ xương cánh tay sắp vỡ vụn. Ngược lại, Hoàng là một tay chơi bóng nổi trội. Bù lại cho chiều cao hạn chế, cậu ta luồn lách nhanh, có khả năng phán đoán chính xác điểm bóng rơi. Mỗi khi một ai đó trong đội ghi điểm, cậu ta chạy đến vỗ nhẹ vào vai, chia vui. Hoàng gây ấn tượng cực tốt với thầy thể dục về lòng nhiệt tình, sự nỗ lực, tinh thần đồng đội. Tuy nhiên, chỉ một vài người bạn mới hiểu cảm giác luôn bị cậu ta chèn ép một cách tinh vi, lợi dụng mọi tình huống để ghi điểm. Bình thường, Duy bỏ qua điều này. Nhưng hôm đó cậu lại giận điên khi cậu bạn chơi ở vị trí chuyền hai bị Hoàng xài tiểu xảo, thúc cùi chỏ vào giữa bụng. Nạn nhân mặt tái mét vì đau, gập người lại trong vài giây, không dám bỏ cuộc vì sợ bị trừ điềm. Sau giờ tập, ở phòng thay quần áo, Duy chặn ngang giữa tên bạn tồi tệ và cánh cửa tủ. "Có chuyện gì không?" - Hoàng nhìn cậu bằng nửa con mắt. "Nếu cậu nghĩ không ai nhìn thấy trò cậu làm, thì lầm đó!". Tên bạn nhún vai: "Vậy hả? Có sao không?". Phản ứng đột ngột, tay Duy đưa ra phía trước, cậu muốn túm cổ áo Hoàng, kéo lại gần để nhìn rõ hơn bộ mặt thách thức. Giật mình, tưởng cậu vung nấm đấm, tên bạn tồi tệ tức khắc xoay người, né. Cú xoay quá gấp làm cậu ta mất đà, đổ nghiêng một bên. Mặt cậu ta va mạnh trúng cánh của tủ chưa khép, trước khi đổ vật xuống, khéo theo những đồ đạc khác rớt xuống, tạo nên chuỗi âm thanh loảng xoảng. Các bạn xung quanh đổ xô đến, thảng thốt, sợ hãi. Bóng thầy quản lí phòng tập cùng thầy thể dục hiện ra. Dù chưa nguôi căm ghét, nhưng nhìn Hoàng ngã đau, Duy vẫn thấy tội nghiệp. Cậu đưa tay cho tên bạn nắm, giúp kéo lên. Hoàng gạt đi. Cậu ta nằm im lặng. Hai thầy đến gần. Tiếng rên rỉ đột nhiên bật ra khỏi miệng Hoàng, nghe thật thê thảm. Ngay cả khi hai thầy đỡ lên, cậu ta vẫn trì xuống, thể hiện một vẻ đau đớn tột cùng và hoàn hảo. Diễn biến sau đó diễn ra theo một chiều hướng tồi tệ đến mức Duy không ngờ nổi. Tất cả mọi người, cả mấy cậu bạn công bằng nhất, cũng tin vì ganh ghét điểm số, cậu đã đánh Hoàng. Nạn nhân được đưa xuống phòng y tế chăm sóc kỹ lưỡng, được nghỉ học hai ngày không cần làm đơn xin phép. Không chỉ lãnh điểm zero bài kiểm tra thể dục một tiết, Duy còn bị hạ hai bậc hạnh kiểm. Điểm số, xếp hạng thứ bậc thực sự cậu không quan tâm nhiều. Điều làm Duy choáng váng nhất, kinh hoàng nhất chính là sự giả dối và gian manh của tên bạn. Kể từ lần đó, cậu tìm cách lánh xa Hoàng, như tránh xa một nguồn bệnh đáng sợ.
... Trên màn hình chiếu cảnh nhân vật bị lời nguyền tác động. Gương mặt nhân vật bắt đầu biến dạng. Hàm răng ngắn dần, chuyển từ màu trắng đục sang trong suốt. Mí mắt mỏng đi, để lộ nhãn cầu to tướng lồi hẳn ra. Cặp môi chuyển từ sắc hồng tự nhiên sang màu tái xám. Những sợi tóc dựng đứng... Duy gắn tập trung phân tích các bước kĩ xảo khi sử dụng các công cụ palet, brush. Nhưng đầu óc cậu vẫn lởn vởn hình ảnh Hoàng. Lúc bốc mấy hạt bắp, tay cậu chạm tay Ghi. Cả hai bàn tay lạnh toát.
***

Hai người bạn rời khỏi rạp trước khi bộ phim mới hơn một nửa. Không khí bên ngoài dễ chịu hẳn. Lúc vào thang máy, Ghi bỗng đề nghị xuống tầng năm khu thương mại. Cô bạn muốn mua vài món trang điểm. Ở quầy mỹ phẩm lớn, cô rẽ vào gian hàng phấn mắt. Cách đó không xa, tựa sát vào thanh chắn bằng sắt uốn nhìn xuống sảnh chính trung tâm thương mại, có một băng ghế da mềm dành cho khách mua sắm nghỉ chân. Duy ngồi im, lơ đãng nhìn quanh. Những người đi lướt qua, in bóng trên nền đá cẩm thạch trắng kem. Một cách hứng thú, Duy nhìn xuống những vệt sáng in xuống nền đá, lung linh huyền ảo. Bất chợt, cậu nhận ra có một bóng người rất lớn, dáng vẻ khác thường, không chuyển động. Nó cứ im lìm ở đó, tạo thành vệt tối mờ đục. Như bị thôi miên, cậu không rời mắt khỏi bóng mờ. Rõ ràng, nó đang nhìn cậu, tìm cách truyền đi một lời nhắn, một khẩn cầu, hay thông điệp gì đó. Đồng thời, nó khua lên trong Duy cảm giác sợ hãi kì dị. Cái bóng in dưới nền đá tỏa ra những sợi dây thít chặt Duy, khiến cậu như tê liệt. Mất hơn một phút như thế, Duy mới vùng ra khỏi sự kiềm tỏa của những sợi dây vô hình. Cậu đưa mắt nhìn lên. Không một bóng người. Khi cậu choáng vàng cúi nhìn lại cái bóng, nó đã biến mất.

Ghi chọn được hộp phấn mắt nhỏ màu hồng dâu. Không quá đắt tiền nhưng rất xinh nếu sử dụng để lên hình. Cô bước về phía thu ngân. Ở phía sau, một hộp phấn mắt xếp trên giá nghiêng bày hàng bỗng rung nhẹ. Tiếng rơi trên sàn đá hoa khô khốc, lạnh lẽo. Duy vội vã bước đến nhặt nó lên. Cái nắp tròn nhỏ bị nứt. Thứ bột mịn màu đen bám trên tay cậu. Trước vẻ mặt bực bội của cô thu ngân, Duy đề nghị trả luôn tiền hộp phấn mắt màu đen. Nó được người bán hàng gói lại, cất trong túi giấy và đưa cho Duy cầm.

Hai người bạn xuống bãi giữ xe. Duy trấn an cô bạn, rằng chụp hình trong bóng tối bằng điện thoại sẽ không rõ. Ghi lắc đầu: "Ghi chẳng ngại nếu các bạn ở lớp biết tụi mình đi xem phim. Mình chỉ không thích cái cách Hoàng sẽ bóp méo tình bạn của tụi mình thành ra một câu chuyện tồi tệ...". Cảm giác giận sôi và uất ức hôm ở phòng thay quần áo thể thao quay ập lại. Duy cau mắt, lầm bầm: "Giá mà có một điều gì đó khiến thằng quỉ quái gian xảo đó im miệng!". Ghi cười vui vẻ: "Duy đừng bận tâm. Tụi mình không làm gì xấu, sẽ không sao đâu!"

Giữa các tòa cao ốc, gió thổi mát lạnh. Duy lấy cái mũ bảo hiểm móc bên hông xe đưa cho Ghi. Cô bạn bỗng kêu lên: "Ồ, sao một bên mắt Duy đen thui vậy?". Cậu ngơ ngác nhìn vào kính chiếu hậu: "Chắc hồi nãy tay mình dính phấn mắt đen!". Thật kì quặc, mọi cố gắng lau tẩy đều không thể chùi sạch. "Để về nhà dùng xà-bông coi sao!" - Duy nói. Đầu óc cậu còn rối ben với nguy cơ thứ hai đi học, mọi người trong trường sẽ bùng nổ với bức ảnh của Hoàng.

Sáng thứ hai, Duy vào trường hơi trễ. Lớp 11A1 đang đi lên cầu thang. Gương mặt ai cũng thoáng vẻ nặng nề. Cậu vội vã nhập vào hàng. Không thấy bóng dáng Hoàng. Ghi cố ý đi chậm, chờ cậu bước lên cùng: "Duy biết tin gì không?". Cậu lắc đầu. Đôi mắt to trong vắt của Ghi chiếu thẳng vào mắt cậu: "Hoàng bị tai nạn, té xe vào tối thứ bảy. Chấn thương nhẹ ở đầu. Xương hàm gãy. Đang nằm cấp cứu ở bệnh viện. Cậu ta không thể nói được gì!".


Hãy cảmơn bài viết của pechuoi bằng cách bấm vào "" nhé!!!

Về Đầu Trang Go down

Xem lý lịch thành viên

Tiêuđề

hihi, ta toi vs pa con vi da khong doc ki huong dan su dung truoc khi dung, chuong 1 day...

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang
.::Host up ảnh miểnphí: Clickhere! - Hướng dẩn sử dụng Diễn đàn:Clickhere!::.
Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Chào các bạn đến với diễn đàn lớp 11A3 trường THPT Đặng Huy Trứ :: Giải Trí :: Truyện-
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create a free blog