Chào các bạn đến với diễn đàn lớp 11A3 trường THPT Đặng Huy Trứ

Chào các bạn đến với diễn đàn lớp 11A3 trường THPT Đặng Huy Trứ


 
IndexCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Forum 4ALL
  • Forum A3_ĐHT
happymotherday1005 nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc 02/04/12, 07:03 pm ...
:Các em thân mến!
Hôm thầy chia tay lớp, thầy chưa có dịp nói lời cảm ơn tới các em trong suốt thời gian thầy về cùng học, cùng chơi với các em. Thời gian trôi qua thật nhanh phải không? Mới ngày nào thầy về với lớp trong tâm trạng run rẩy, giọng nói ấp a, ấp úng, giảng bài tay run viết không ra chữ, nói không rõ …
-‘๑’- ░♥Sorry♥░ -‘๑’- nhắn với(๏•ิ_•ิ๏) — ——>a3
gửi vào lúc 24/01/12, 11:18 am ...
:hep pj nju zjabest wishes 4u
monitora3 nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc 10/01/12, 07:09 pm ...
:MỌI NGƯỜI CHƠI TẾT XONG LÀ TẬP TRUNG VÀO HỌC NHÉ! LỚP 11 RỒI ĐÓ...NĂM SAU LÀ THI RỒI!!! ĐỪNG HAM CHƠI NỮA!
kimle nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc 04/01/12, 09:39 am ...
:Thi xog oy pa` koan uj... Nhiem vu cap' bach' of chung' ta pay jo la "CHƠI"...
Aj hok choj thj pj thjet thoaj` rang' ma` chju
[/size]
(¯`•™»~/-/~«™•´¯) nhắn với Tất cả mọi người
gửi vào lúc 02/01/12, 03:41 pm ...
:Mọi người ăn Tết zui zẻ nhé

Share|
Tiêuđề

tip tuc CHUONG 3 nek

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Tác giảThông điệp

pechuoi
Văn minh điện Đại học sĩ

avatar

Age : 22
Join date : 19/11/2011
Tổng số bài gửi : 22
Số tiền trong tài khoản : 18834060
Siêu nhân lòng từ thiện : 0
Đến từ : 11A3_ĐHT

Tài năng của pechuoi Người này hiện đang:
Level: Văn minh điện Đại học sĩ
Danh vọng:22%/%
Tài năng:22%/100%

Bài gửiTiêu đề: tip tuc CHUONG 3 nek 20/11/11, 04:36 pm

- CHƯƠNG 3 : SỨ GIẢ ĐỊA NGỤC

Bóc lớp bao nylon bọc ngoài, Duy liếc ngay tem giá dán bên góc quyển sách cũ. Tám trăm ngàn đồng. Quá nhiều so với túi tiền học trò. Nhưng cậu đã biết cần phải làm gì.

Thật nhanh, Duy lướt qua phần đầu quyển sách bìa vải màu đỏ sẫm giờ đây đã bạc loang lổ. Tim cậu đập thình thịch trong lồng ngực. Duy cảm thấy rất rõ, đây chính là tài liệu cậu cần tìm.

Những trang giấy ố vàng, chừng như sẽ vỡ vụn nếu cậu lật mạnh tay. Mùi ẩm mốc tỏa ra từ quyển từ điển dày cộp sộc thẳng vào mũi. Cố gắng lắm cậu mới không hắt hơi. Mỗi khi Duy lật thêm trang nữa, thứ bụi xám xanh bay lên lởn vởn. Quyển sách được in cách đây đã hơn 50 năm. Cỡ chữ kiểu xưa nhỏ li ti, như một bày kiến co thành từng cụm, kéo lan từ trang này qua trang khác, với các kiến thức về lịch sử và nghệ thuật thời kì Cổ đại. Có một số từ kèm minh họa, những bức vẽ đen trắng to bằng hai con tem, nét bút thanh mãnh nhưng cứng rắn, hút mắt nhìn. Cuối cùng thì Duy cũng lật đến chương cần tìm, chương của kí tự P. Tuy nhiên, các trang sách cũ bết chặt vào nhau. Ngồi hẳn xuống lối đi chật chội giữa các kệ gỗ chất đầy sách, cậu kiên nhẫn bóc tách từng tờ, gượng nhẹ. Chỉ còn một trang nữa thôi, cậu sẽ tra được từ powder, rồi từ đó sẽ tìm thêm từ black powder - bột đen, hay magical powder - bột ma thuật. Ngọn đèn vàng treo trên sợi dây điện thòng xuống từ trần nhà bất chợt nhè nhẹ đung đưa. Có lẽ ai đó vừa đẩy cửa, đi xuống kho chứa sách. Ngay khi Duy nghĩ vậy, trang sách đang lật mở bỗng tối lại vì một bóng đen đổ xuống thình lình.
- - Cậu tìm gì? - Vang lên giọng nói trầm và khàn - Cậu có biết cậu đã ở trong đây bao lâu rồi không?

- Dạ... - Duy luống cuống ngước lên.

Một làn khí lạnh toát tràn vào phổi khi cậu nhìn thấy một người đàn ông ngoài ba mươi, trang phục đen, cao lênh khênh, mái tóc dày rậm xõa thằng khiến vai và đầu ông ta nối vào nhau, tạo thành một khối đen to lớn. Đôi mắt sâu hoắm bên dưới khoảng xương trán nhô về trước đang cau lại, như muốn thiêu cậu ra tro. Tay áo rộng bằng thứ vải mềm màu đen phủ lòa xòa, để lộ ngón tay đeo những chiếc nhẫn kim loại mờ xỉn. Ngay trong lúc sợ hãi nhất, Duy vẫn ôm chặt quyển sách vào ngực. Tiếng tim đập mạnh thấm qua lớp bìa vải, khiến tay cậu run lên. Hình ảnh bóng đen in trên nền đá cẩm thạch ở khu thương mại cái hôm cậu và Ghi lần đầu đi xem phim cùng nhau đang trở lại. Không còn là một bóng ma, nó rõ nét và xác thực, gần đến mức chỉ cần đưa nhẹ tay, cậu sẽ chạm vào được.

- Ông muốn gì? - Nuốt nước bọt, thay vì trả lời, Duy lại đặt câu hỏi. Trong đầu cậu chợt nghĩ đến tình huống gã này đang trở lại, lùng kiếm hộp phấn đen thất lạc.

- Cậu ở dưới này quá lâu. Tôi lo giá sách có thể đổ, chôn vùi cậu mà không ai nghe thấy tiếng kêu cứu. Từng có trường hợp tai nạn hy hữu như thế ở một thư viện. Ngoài ra, cũng đến lúc tôi phải đóng cửa nhà kho. Cậu biết mấy giờ rồi không? - Vừa nói, ông ta vừa chìa cánh tay dài nghêu đeo đồng hồ sáng loáng trước mắt Duy.

Duy đứng lên, loạng choạng đi theo ông ta lên cầu thang, ra khỏi nhà kho nằm ở tầng hầm. Các ý nghĩ và phỏng đoán ngổn ngang nặng trĩu như quả tạ xích ghì lấy chân cậu. "Mình sẽ chạy, và chạy thoát khỏi cái bóng ma này. Bằng mọi giá, phải giữ lại hộp phấn đen ẩn chứa phép thuật. Nó là của mình..." - Cậu tự nhủ, đảo mắt nhìn quanh, càng lúc càng thêm hoảng loạn. Khi lên tới cửa hàng bên trên, người đàn ông bỗng dừng lại chờ, đưa bàn tay to lơn nắm ngang cánh tay Duy. Cậu rùng mình. Sự tiếp xúc khô lạnh. Ánh sáng những ngọn đèn neon ở tầng nhà chính chan hòa. Hiệu sách cũ lớn nhất lúc này không bóng người. Nhìn ra ngoài cửa lớn, trời đã chuyển ánh chiều tà.

Chiều nay Duy có buổi học thêm môn tiếng Anh, nhưng thầy giáo ốm nên cả lớp được nghỉ. Thay vì về nhà, cậu nhảy lên xe bus, lên khu bán sách cũ nổi tiếng của thành phố. Suốt một tháng qua, sau tai nạn giao thông bí hiểm của Hoàng, những cơn mơ lạ đôi khi hiện ra trong giấc ngủ của Duy. Dù rõ ràng hay mơ hồ, tất cả đều liên quan đến hộp phấn mắt đen. Một lần tình cờ, khi lướt net tìm mấy bức vẽ vận động viên marathon thời cổ đại Hy Lạp để làm hình nền máy tính, mắt cậu chợt dừng lại ở một ghi chú có tiêu đề magical black powder - bột đen ma thuật. Đó là thứ bột mà chỉ một số rất ít vận động viên đôi khi bôi lên mặt, quanh vùng mắt, để chống lại ánh sáng chói lóa của Mặt Trời mùa hè, và tăng sức mạnh. Yếu tố cuối cùng - tăng sức mạnh, từ trong tinh thần - được xem là một niềm tin cổ xưa. Ghi chú này chỉ đôi ba dòng, ngoài ra không có thêm chi tiết gì đặc biệt. Duy đọc đi đọc lại mấy dòng chữ ngắn ngủi, lặng im. Sau đó tâm trạng cậu chuyển sang trạng thái phấn khích lẫn lo sợ. Suốt buổi chiều hôm đó, cậu lùng sục trên mạng thông tin về các loại bột phấn đen, gửi câu hỏi đến vài diễn đàn cả bằng tiếng Việt lẫn tiếng Anh. Không có một thông tin nào thực sự hữu ích. Cuối cùng, một thành viên lớn tuổi, là học giả sống tại Anh, từ một diễn đàn về lịch sử đã gửi cho Duy vài chỉ dẫn. Ông cho biết khi còn nhỏ, ông từng sở hữu quyển từ điển về nền văn minh Ai Cập cổ đại, in bằng tiếng Anh. Trong đó, mục nói về những phép thuật của các pháp sư có đề cập đến một thứ bột đen ẩn giấu sức mạnh kì bí. Rất có thể, khi dân Ai Cập mở rộng bờ cõi, lan truyền văn hóa qua vùng Lưỡng Hà, những phép thuật bí truyền của họ đã lan sang Hy Lạp, và được các chiến binh, các vận động viên sử dụng trong những cuộc đua tranh.

Duy viết thư cảm ơn, hỏi thêm về vai trò của các pháp sư chế tạo bột đen ma thuật. Vị học giả cho biết hơn nữa thế kỉ đã trôi qua, ông không thể nhớ nhiều hơn. Ngay cả cái tên chính xác quyển từ điển ông cũng không thuộc, nhưng vẫn nhớ rõ bìa sách bọc vải màu đỏ sẫm. Ông mách bảo Duy nếu may mắn, cậu có thể tìm ra quyển sách ở thư viện hay nhà sách cũ. Theo lời gợi ý của vị học giả, Duy ghé qua mấy thư viện. Và chiều nay, cậu đến thẳng tiệm sách cũ lớn nhất trong thành phố. Nghe Duy hỏi loại sách được xuất bản cách đây trên 50 năm, cô gái bán hàng lưỡng lự tí chút. Nhưng nhìn cặp mắt tha thiết của cậu, cô ta đồng ý cho Duy xuống tầng hầm, nơi lưu trữ những quyển sách hiếm có giá rất đắt...
- Người đàn ông trong bộ đồ đen vẫn không buông tay Duy. Chừng ông ta đọc được ý đính vùng chạy nên siết các ngón tay lạnh. Bỗng ông ta lên tiếng:

- Nếu không đủ tiền mua sách, thì cậu có thể mượn để photo vài trang cần thiết. Ta từng gặp không ít chú nhóc như cậu. Ít tiền, nhưng ham đọc. Ta chỉ muốn nói với cậu không cần làm trò cướp sách và bỏ chạy đâu!

- Ông là ai? - Duy ngơ ngác.

- Nhìn ta không giống ông chủ tiệm sách này hay sao? - Hốc mắt tăm tối bỗng lấp lánh tia sáng của nụ cười - Này, trông vẻ mặt cậu như vừa nhìn thấy ma ấy nhỉ?

- Lúc mới nhìn thấy, cháu nghĩ ông là một bóng ma. Một bóng ma đến tìm cháu để đòi lại... - Duy đáp thành thật, nhưng kịp dừng lại giữa chừng.

- Đòi gì? Đòi mạng ư? Chắc cậu xem phim kinh dị nhiều quá, hả. Nhìn ai cũng ra ma quỷ! Hãy nhớ, những kẻ độc ác khi muốn làm hại ai đó, bao giờ cũng chọn một bộ dạng bình thường, thậm chí rất đáng yêu. Còn trông cổ quái dễ sợ như ta thất ra chỉ là một sở thích tạo vẻ bề ngoài theo phong cách rock mà thôi. - Chủ tiệm cười phá lên, giật nhẹ quyển sách Duy ôm trước ngực, liếc sơ qua, rồi đưa lại cho cậu - Nào, trễ rồi. Cậu hãy ta phía ngoài kia và nhờ một nhân viên của ta photo giúp chỗ tài liệu nào cậu cần. Họ biết cách không làm rách các trang sách quý!

***

Đám đông kẹt xe ở ngã tư mỗi lúc một dày đặc. Duy nhìn thấy nóc mấy chiếc xe bus đứng im ở tít đằng xa, không cách gì xuyên qua đám xe cộ chật cứng để vào trạm đón khách. Cậu đành cuốc bộ về nhà. Quãng đường khá xa. Hơi nóng của một ngày hè vẫn phả lên từ những viên gạch lát vỉa hè. Bầu trời mỗi lúc một sẫm xuống, như bị nhúng vào thứ nước quả dầm. Nóng và mệt, lại háo hức muốn đọc kỹ mấy trang tư liệu vừa photo, Duy rẽ vào công viên có hàng rào trên đường. Cậu ngồi xuống một băng ghế đá có lưng tựa, duỗi dài đôi chân mỏi. Phía trước mặt, các hàng cây cổ thụ nối dài đến tận cuối công viên, tạo thành những lối đi âm u, sâu thẳm. Gió từ bãi cỏ mịn thổi đến, mang theo mùi hương lá mục. Dưới những chùm tia sáng nhập nhoạng cuối cùng của ngày, Duy mải miết đọc tất cả những gì liên quan đến thứ bột đen huyền bí. Vốn tiếng Anh khá ổn, cậu dễ dàng đọc nghiến ngấu từng dòng. Chỉ có vài từ quá chuyên biệt cậu mới đành bỏ qua.

Với người Ai Cập cổ, không có gì là phép thuật tình cờ. Mọi thứ được tạo ra đều nhằm phục vụ người sống hoặc người chết. Với niềm tin linh hồn còn mãi cả sau khi chết, họ ướp xác hoặc tạo ra những tác phẩm điêu khắc bằng đá hay gỗ cứng, để có chỗ lâu dài cho linh hồn của những kẻ quyền lực nhất luôn ẩn dấu tham vọng được tái sinh. Và các pháp sư xuất sắc nhất đã tìm ra phương thức chế tạo một thứ bột mịn có màu đen, được xem là dẫn chất quan trọng giữa hai thế giới. Trong một số lăng mộ lớn như kim tự tháp Tout ank Hamon, các nhà khảo cổ học đã từng tìm thấy một số đồ minh khí được chôn theo các Pharaon, bên trong có chứa thứ chất bột huyền thoại. Tuy nhiên, do bị vẻ đẹp tinh xảo của những thứ đồ minh khí cuốn hút, gần như tất cả những nhà nghiên cứu khảo cổ và mỹ thuật đều đã bỏ qua hoặc chỉ đưa ra phán đoán mù mờ về chất bột chưa bên trong mấy món đồ tùy táng. Một số người ấu trĩ cho rằng đó chỉ là tàn tro thảo dược hoặc cây gỗ thơm sử dụng trong các dịp tế lễ. Chỉ có vài nhà nghiên cứu tin rằng nó thật sự chứa đựng sức mạnh huyền thực, bởi nó được làm từ... Đọc đến đây, Duy phải ngừng lại vì có một từ cậu không hiểu là Cadaver. Có lẽ đó là tên một loại cây cói kiểu như Papyri mà sau này trở thành từ gốc Latinh, mà tiếng anh cũng đọc gần giống là paper - giấy, cậu đoán.

Những ngọn đèn cao áp trong công viên lác đác sáng lên, hắt vào chung quanh thứ ánh sáng vàng mờ dịu. Hơi lạnh từ ghế đá thấm vào lưng áo sơ-mi mỏng. Duy thoáng rùng mình. Đúng khi lật sang trang giấy cuối cùng của tập tài liệu photo, cậu chợt nhân ra có một người ngồi ở đầu bên kia băng ghế đá. Cô gái nhỏ nhắn, cũng trạc tuổi Duy, đội chiếc mũ beret có lẽ không còn hợp mode trong thời tiết đầu hè. Đung đưa đôi chân mang vớ dài đến đầu gối, cô gái mút ngón tay cái, thỉnh thoảng đưa mắt liếc về phía Duy như muốn bắt chuyện. Ngạc nhiên bởi hảnh động kì dị của người lạ, quên cả ngại ngần, cậu tròn mắt nhìn. Cô gái còn hơn cả xinh đẹp nữa - Cậu thầm nghĩ - Nếu cùng học trường mình, và biết cách ăn mặc sành điệu theo kiểu thời trang mùa hè, cô ấy chắc chắn là một hotgirl khiến vô khối anh chàng say nắng.

Cô gái thả bàn tay xuống, nhoẻn miệng cười làm quen: "Hi!". Thoáng bối rối, Duy cũng gật đầu lại: "Chào! Bạn vô công viên hóng mát hả?". "Cũng giống bạn, tôi vô đây chờ hết kẹt xe, rồi sẽ đón xe bus!". Dù cô gái trả lời ngay, cậu vẫn nhận ra ở mấy âm cuối, giọng cô trầm và hơi khản, kiểu giọng phát ra từ một cổ họng già nua hoặc không quen nói nhiều. Duy nheo mắt: "Hay quá vậy! Sao bạn biết tôi cũng chờ xe bus?". "Tự nhiên biết thôi!". Vừa nói, cô gái vừa xích đến, ngồi gần sát, đến mức Duy cảm thấy hơi thở của người lạ phảng phất bên tai mình. Một cách tự nhiên, cô vươn tay nhặt mấy tờ giấy photo trên đùi cậu. Duy hơi co người, không kịp ngăn lại. Cô gái lật nhanh xấp tài liệu, đọc lướt qua rồi trả lại cho Duy.
- - Bạn thích tìm hiểu những điều kì bí?

- Cũng không hoàn toàn vậy! - Duy gãi tai, thói quen đáng ghét tố cáo sự lúng túng trước các cô gái - Tôi chỉ muốn biết rõ hơn một chi tiết tôi đọc trong sách.

- Phép thuật, đúng không? - Cô gái nhướn mày.

- Gần như thế!

- Ví dụ nhé, nếu tình cờ nắm giữ một phép thuật, bạn sẽ làm gì?

- Hừm, ai mà biết! - Duy đắn đo - Nhưng, chắc tôi sẽ thử sử dụng nó, chờ xem chuyện gì xảy ra.

- Thử một lần thôi sao? Chẳng hạn, nó gây ra một hậu quả kinh khủng, bạn sẽ làm gì?

- Vấn đề là hậu quả kinh khủng xảy ra với ai! - Hình ảnh Hoàng bị tai nạn thảm khốc hiện ra chớp nhoáng trong đầu Duy. Cậu đáp lạnh lùng - Nếu cần, tôi sẽ sử dụng nó tiếp tục, để chống lại những kẻ xấu chuyên phá rối.

- Nghe hay đấy! Bạn tin mình có thể phân biệt được chính xác người tốt và người xấu? Nếu bạn trừng phạt lầm người thì sao?

- Phân biệt tốt xấu là điều quá đơn giản, thậm chí rất dễ dàng! - Duy bực bội.

- Nghĩ như thế, là khi người ta đang bắt đầu trở thành một kẻ hời hợt. Và sự hời hợt, đôi khi biến thành tàn nhẫn lúc nào mà không biết!

- Bạn nói gì, tôi không hiểu!

- Bạn sẽ hiểu ra vấn đề không lâu nữa đâu! - Cô gái lại mỉm cười, và mút ngón tay cái, vươn cổ nhìn về khoảng không tối om giữa các hàng cây cổ thụ - Tôi tin bạn sẽ làm được những điều bạn muốn. Vấn đề là bạn có thực sự mạnh mẽ hành động hay không. Bạn biết đấy, để đạt được mục đích, ai cũng phải vượt qua nỗi sợ hãi.

- Sợ hãi gì chứ? - Càng lúc, Duy càng thấy khó hiểu. Cậu bắt đầu ngờ vực sự bất bình thường ở người ngồi bên cạnh mình.

- Nỗi sợ hãi thành một người mới. Một kẻ hoàn toàn khác con người cũ của bạn!

- Ý bạn nói là việc sử dụng phép thuật, sẽ cho tôi sức mạnh?

- Chính xác, là ma thuật!

Duy lặng đi. Cậu buông thõng hai bàn tay tê cứng. Gió lại thổi đến, lùa qua lưng áo khiến cậu thấy lạnh. Những tờ giấy bay lả tả xuống đám cỏ trước mặt. Duy chợt hiểu, thứ bột đen cậu đang cất giấu thực sự chứa một sức mạnh huyền bí. Bằng một động tác đột ngột, cô gái nhỏ đưa tay ôm choàng quanh vai cậu. Cô ta nghiêng đầu, ghé sát tai, giọng thì thầm, mà vẫn thật rõ ràng: "Hãy tin rằng thế giới này đang ẩn giấu dưới bề mặt tầm thường của nó một sức mạnh hoang dã và nguyên thủy. Hầu hết con người hiện đại đều sợ hãi và lảng tránh sức mạnh đó. Chỉ một số rất ít hiếm hoi dám nghĩ đến, dám khám phá, dám giữ lại sức mạnh huyền bí. Và còn hiếm hơn nữa kẻ nào dám sử dụng nó. Duy, khi bạn điều khiển nó một cách thành thục, không ngần ngại đánh đổi, thì đó là quyền lực lớn nhất mà bạn có!".

Như một con cá mắc kẹt trong tấm lưới, Duy vùng mạnh, thoát ra khỏi đôi tay của cô gái kì dị. Cậu đứng bật dạy, nhìn thẳng vào người đối diện. Bên dưới hàng mi cong rợp, đôi mắt cô gái có lòng đen choán kín, như mắt loài dã nhân. "Bạn... Không, mi là ai?" - Cậu gần như thét lên. Người lạ cũng đứng lên, xoáy vào Duy cái nhìn u ám, kì dị: "Đừng sợ như vậy chứ! Ta đến đây, chỉ muốn tiết lộ cho mi biết mi đang có gì trong tay, và mi nên sử dụng nó như thế nào! Một cơ hội lớn, hiểu không!". Duy loạng choạng vịn tay vào thành ghế đá.

Rất lâu sau khi cô gái biến mất, Duy vẫn chưa nguôi cảm giác cóng lạnh. Cậu nhắm mắt. Những bí mật được thì thầm vào tai cậu còn đáng sợ ngàn lần hơn hình ảnh cô ta lướt đi, cái mũ beret lập lòe bắt ánh đèn vàng tựa một đốm lân tinh, đôi chân mang vớ dài gần như không chạm vào đám cỏ giữa những hàng cây tối sẫm. Sứ giả của địa ngục. Khi cậu mở choàng mắt, xung quanh trở lại cảnh tượng của một công viên quen thuộc, với tiếng gió, những lá cây khô xào xạc, mấy đứa trẻ sau bữa tối cùng bố mẹ dạo công viên...

Ông chủ hiệu sách nói đúng, Duy chợt nhớ, những kẻ đáng sợ nhất bao giờ cũng lựa chọn một bộ dạng đẹp đẽ khó ngờ nhất...

***

Từ lớp học luyện thi, Duy và Ghi đi thẳng về nhà cậu. Kể tóm tắt bí mật của hộp phấn đen cho Ghi nghe, Duy xem như tất cả đều là tư liệu tìm trong sách. Cậu bỏ qua một số chi tiết có thể khiến bạn thân bất an, chẳng hạn về cô gái nhỏ trong công viên. Thế nhưng chỉ vậy thôi, cũng đủ làm Ghi mỗi lúc càng thêm nhợt nhạt. Duy cầm tay cô, siết nhẹ:
- - Đừng suy nghĩ quá mức. Dù sao, nhờ sức mạnh ma thuật, Ghi đã chiến thắng trước đối thủ ở cuộc thi tuyển MC Ngôi sao pha lê. Chúng ta sẽ không bao giờ dùng đến hộp phấn mắt ấy nữa.

- Duy tin chắc không phạm sai lầm lần nữa chứ? - Ghi hy vọng.

Cậu gật nhẹ, lảng tránh nhìn vào mắt cô bạn thân. Chỉ một số rất hiếm hoi dám nghĩ đến, dám khám phá, dám giữ lại sức mạnh huyền bí. Và còn hiếm hơn nữa kẻ nào dám sử dụng nó. Đó là quyền lực lớn nhất mà bạn có... Những lời thì thầm lại âm vang trong tai. Chừng như đọc được ý nghĩ trong đầu bạn, Ghi chạm nhẹ vào tay Duy:

- Duy này, chẳng phải tự nhiên thứ bột phấn đen ấy lại lọt vào tay tụi mình. Chắc chắn phải có một sứ đánh đổi. Chúng ta sẽ phải mất điều gì?

Duy im sững. Bao giờ Ghi cũng có suy nghĩ sáng suốt và thực tế. Cậu nói nhỏ:

- Đợi Duy tìm hiểu thêm.

- À quên, Duy đã tìm hiểu chính xác các từ trong phần từ điển chưa? Có thể bí ẩn nằm khuất bên dưới ý nghĩa một từ nào đó.

- Đúng rồi, còn một từ Duy chưa biết, Ghi ạ. Tụi mình tra luôn đi. Từ Cadaver.

Ghi bấm nhanh bàn phím. Mặt cô bỗng tái nhợt:


- Được chế tạo từ Cadaver - xác chết, đó là xuất xứ của bột ma thuật.


Hãy cảmơn bài viết của pechuoi bằng cách bấm vào "" nhé!!!

Về Đầu Trang Go down

Xem lý lịch thành viên

Tiêuđề

tip tuc CHUONG 3 nek

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang
.::Host up ảnh miểnphí: Clickhere! - Hướng dẩn sử dụng Diễn đàn:Clickhere!::.
Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Chào các bạn đến với diễn đàn lớp 11A3 trường THPT Đặng Huy Trứ :: Giải Trí :: Truyện-
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Have a free blog with Sosblogs