Chào các bạn đến với diễn đàn lớp 11A3 trường THPT Đặng Huy Trứ

Chào các bạn đến với diễn đàn lớp 11A3 trường THPT Đặng Huy Trứ


 
IndexCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Forum 4ALL
  • Forum A3_ĐHT
happymotherday1005 nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc 02/04/12, 07:03 pm ...
:Các em thân mến!
Hôm thầy chia tay lớp, thầy chưa có dịp nói lời cảm ơn tới các em trong suốt thời gian thầy về cùng học, cùng chơi với các em. Thời gian trôi qua thật nhanh phải không? Mới ngày nào thầy về với lớp trong tâm trạng run rẩy, giọng nói ấp a, ấp úng, giảng bài tay run viết không ra chữ, nói không rõ …
-‘๑’- ░♥Sorry♥░ -‘๑’- nhắn với(๏•ิ_•ิ๏) — ——>a3
gửi vào lúc 24/01/12, 11:18 am ...
:hep pj nju zjabest wishes 4u
monitora3 nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc 10/01/12, 07:09 pm ...
:MỌI NGƯỜI CHƠI TẾT XONG LÀ TẬP TRUNG VÀO HỌC NHÉ! LỚP 11 RỒI ĐÓ...NĂM SAU LÀ THI RỒI!!! ĐỪNG HAM CHƠI NỮA!
kimle nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc 04/01/12, 09:39 am ...
:Thi xog oy pa` koan uj... Nhiem vu cap' bach' of chung' ta pay jo la "CHƠI"...
Aj hok choj thj pj thjet thoaj` rang' ma` chju
[/size]
(¯`•™»~/-/~«™•´¯) nhắn với Tất cả mọi người
gửi vào lúc 02/01/12, 03:41 pm ...
:Mọi người ăn Tết zui zẻ nhé

Share|
Tiêuđề

pa con oi, nghien chua, tip nek

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Tác giảThông điệp

pechuoi
Văn minh điện Đại học sĩ

avatar

Age : 22
Join date : 19/11/2011
Tổng số bài gửi : 22
Số tiền trong tài khoản : 18834060
Siêu nhân lòng từ thiện : 0
Đến từ : 11A3_ĐHT

Tài năng của pechuoi Người này hiện đang:
Level: Văn minh điện Đại học sĩ
Danh vọng:22%/%
Tài năng:22%/100%

Bài gửiTiêu đề: pa con oi, nghien chua, tip nek 20/11/11, 04:37 pm

CHƯƠNG 4 :RỪNG THẲM

Cánh cổng khép lại sau lưng. Ghi ngửa cổ, hít vào một hơi thật sâu. Không khí ban mai mát lành, tinh sạch. Trong các vòm canh xanh non dọc hai bên đường, những con chim vô hình thả vào không gian tiếng hát trong veo, mỏng manh. Một cơn gió nhẹ thổi qua. Hơi sương ẩm ướt khiến đôi mắt khô rát của Ghi dịu xuống. cô xốc chiếc ba-lô sau lưng, đi bộ tới điểm hẹn cả lớp sẽ tập trung để lên xe, bắt đầu đợt cắm trại ba ngày trong rừng nguyên sinh...

Nghỉ hè hơn một tháng. Áp lực công việc đặt lên Ghi còn nặng nề hơn cả thời gian trong năm học. Chương trình Ngôi sao pha lê quay liên tục. Tuần vừa rồi, nhóm chuyên gia Úc đề nghị toàn ê-kíp làm dồn đến mười lăm show, kịp dựng và phát sóng trong vòng một tháng, vì họ cần về nước giải quyết sự vụ đột xuất. Tranh thủ từng mẩu thời gian trống giữa các buổi ghi hình, Ghi vùi đầu vào các quyển sách Toán và Tiếng Anh. Sang năm vào lớp mười hai, việc học phải đặt lên hàng đầu. Đêm, chui vào giường, cô tin cảm giác mệt mỏi sẽ khiến mình có thể nhắm mắt ngủ ngay tức khắc. Nhưng, không hề như vậy. Bóng tối. Tiếng động đáng ngờ trên mặt ngoài ô kính cài chặt. Và nhất là ý nghĩ về Duy với cái gọi là ma thuật khiến giấc ngủ chỉ lảng vảng bên ngoài ngưỡng cửa. Nếu cách đây ba tháng, cô còn ngờ vực về nguyên nhân tai nạn xảy ra cho Hoàng và Anny, còn tự thuyết phục mình cái hộp phấn bột đen chỉ là trò đùa của ai đó thì giờ đây, cô hiểu rõ ma thuật là điều có thật. Ít nhất một lần, nó đã vươn cánh tay chạm vào cô. Nhưng, đáng sợ hơn cả, nó đang điều khiển Duy, theo những cách thức mà cô không sao đoán biết. Phải gần sáng, cô gái nhỏ mới chợp mắt đôi chút. Khi tiếng chuông báo thức vang lên, Ghi chồm dậy ngay, đầu óc lệch hẳn sang bên vì các giấc mơ chật chội, kì dị không ngừng vây bủa.

Thói quen đối mặt với thực tế, dù khó chịu nhất, đã khiến Ghi sớm nhận ra, nếu cô chỉ ngồi im, chỉ lo âu suông, sẽ không ích lợi gì. Hôm đó, ê-kíp thực hiện buổi ghi hình các thí sinh Ngôi sao pha lê lựa chọn phục trang biểu diễn tại một boutique thời trang chỉ cách nhà Duy hai trăm mét. Cô bấm di động rủ cậu bạn qua chơi, nhưng điện thoại bị khóa. Gọi điện thoại bàn, bé gái em Duy cho biết chẳng thấy anh ấy đâu. Thoáng lo âu nhưng Ghi tức khắc nảy ra một ý định. Quay xong phần lời dẫn, cô xin phép đạo diễn cho vắng mặt ba mươi phút. Đeo vội chiếc kính to che gương mặt make up khá đậm, cô bước nhanh rồi đến đoạn vắng người, Ghi co giò chạy về hướng nhà Duy.

Cô bé em chín tuổi của cậu ấy ở nhà một mình, thò đầu qua khe cửa. Nhận ra người dẫn chương trình nổi tiếng, cô bé reo lên, rồi thông báo ngay: "Anh Duy em dạo này ít nói chuyện lắm, chị là bạn thân mà còn không biết anh ấy ở đâu, thì em cũng chịu thôi!". Duy cho biết cô đang cần hộp phấn mắt đen dùng gấp, và tuần trước có nhờ Duy cất hộ. Gương mặt đang make up của Ghi khiến em Duy tin ngay. Cô bé mở hẳn cửa: "Vậy chị vô nhà đi. Em sẽ dẫn chị lên phòng anh ấy, kiếm thử xem!". Nhưng đi ngang cái TV đặt ở phòng khách, cô bé bỗng bị hút vào bộ phim của Walt Disney vừa mới bắt đầu. Ghi đành lên phòng Duy một mình, cuối dãy hành lang tầng hai. Cô đẩy nhẹ cửa. Căn phòng nhỏ, đồ đạc sách vở cực kì ngăn nắp. Ngoài một cánh cửa sổ mở hé cho nguồn sáng trời chiếu vào, các cánh
- cửa khác đều đóng kín, khiến không gian hơi tối. Trên bàn, máy tính vẫn mở, nhưng màn hình để ở chế độ chờ. Cứ năm giây một, các bước trong quy trình thực hiện một bức tranh đồ họa mới của Duy lại tự động thay một hình khác. Chưa bao giờ Ghi nhìn thấy cái tranh này, dù cô luôn là người đầu tiên được Duy cho xem tác phẩm trước khi cậu ấy up lên Zidean, trang web của những người say mê nghệ thuật đồ họa. Ở khung hình thứ ba, cô chợt nhận ra nhân vật chính trong bức vẽ là một cô gái, khuôn mặt thon hẹp với mái tóc dài xòa xuống đôi vai gầy rút, che kín cả hai cánh tay. Kĩ thuật dùng brush trong inlustration của Duy tuyệt vời. Từng sợi tóc trong khung tranh đều bắt sáng, như đang thở nhè nhẹ. Cảm giác tò mò, thích thú trong Ghi hóa thành sự khâm phục trước tài năng của bạn thân. Tuy nhiên, khung hình thứ năm, bản vẽ cận cảnh chi tiết gương mặt nhân vật, niềm hưng phấn như lớp nước biển đột ngột rút cạn. Chưa bao giờ, Ghi choáng sốc đến thế. Từng nét gương mặt cô gái nhỏ trong tranh đẹp hoàn hảo, nhưng màu sắc của nó thật ghê rợn. Bên dưới làn da mỏng manh hồng phớt, hiện lên các mạch máu hình rễ cây xám xanh, lờ mờ ở khu vực hai bên gò má. Và điểm nhấn đặc biệt nhất - đôi mắt màu xám tro làm nền cho hai con ngươi xanh biếc, với cái nhìn xuyên thấu, lạnh lẽo. Chi tiết quen thuộc duy nhất của bức vẽ, với Ghi, là lớp phấn đen bao quanh, làm cho đôi mắt trong tranh giãn to, hút chặt cái nhìn của người đối diện. Bức tranh cuối cùng hiện ra. Một nụ cười thản nhiên, ngạo mạn. Bên dưới, dòng chữ xanh tái sứ giả địa ngục băng qua chậm rãi.

"Duy không thể tự nghĩ ra một gương mặt kiểu này! Cậu ấy đã nhìn thấy, đã tiếp xúc với...". Bỗng dưng, cô gái nhỏ như muốn phát điên lên với các ý nghĩ ồ ạt kéo tới, càng lúc càng sáng rõ. Sứ giả của ma thuật. Người trong các bức vẽ chính là kẻ đã tìm đến Duy, theo lớp bột đen dẫn đường. Kinh hoàng và giận dữ, Ghi chộp lấy chuột vi tính, đập mạnh xuống mặt bàn. Chuỗi hình ảnh biến mất, trả lại màn hình thảm cỏ và bầu trời xanh biểu tượng của hệ điều hành Windows. Trong phút chốc, mục đích của việc đến nhà Duy quay lại. Cô phải lấy được hộp phấn mắt, tiêu hủy nó trước khi nó tiêu hủy người bạn thân.

Bằng một loạt động tác nhanh nhẹn và chính xác, Ghi mở hết ngăn kéo bàn học, nhón gót, lướt mắt qua các ngăn kệ chứa đầy sách và CD đồ họa, thậm chí thò đầu xuống gầm giường, tìm kiếm. Cô tìm lâu hơn chỗ tập giấy photo từ quyển từ điển cũ, nói về bột ma thuật. Nhưng vẫn không thấy tăm tích hộp phấn đen. Chính giữa tấm khiên nhỏ của võ sĩ cổ đại treo trên bức tường cạnh cửa ra vào, mặt đồng hồ chỉ sang 9:44. Còn đúng 16 phút nữa, cô phải có mặt ở boutique để tiếp tục ghi hình. Trong căn phòng vắng lặng, nghe rõ tiếng tim đập, và tiếng đồng hồ tích tắc. Đột nhiên, mắt Ghi dừng lại một lần nữa ở tấm khiên. Góc bên phải, hơi kênh nhẹ lên chừng nữa centimet. Cô nhấc chiếc ghế tựa trước bàn máy tính, kê sát bức tường, trèo lên. Phán đoán chính xác. Duy dán hộp phần đen vào sau tấm khiên trang trí bằng băng keo hai mặt. Không mấy khó khăn, Ghi bóc nó ra. Qua lớp nắp nhựa, lớp phấn đã vơi đi nhiều. Cô sẽ mang nó xuống nhà dưới, xả trôi dưới vòi nước mạnh. Một cái bóng vụt vào từ ngoài ô cửa sỗ mở hờ. Bàn tay đặt lên vai Ghi kéo mạnh ra sau. Loạng choạng nhảy khỏi ghế, cô quay lại. Gương mặt Duy ngay đối diện. Với bản lĩnh của người quen ứng phó các tình huống khó khăn, Ghi giành phần chủ động:

- Từ đâu Duy hiện ra hay vậy?

- Mình ngồi ngoài ban-công. Không nhìn vào, nhưng mình biết hết những gì Ghi vừa làm, và cả các suy nghĩ diễn ra trong đầu Ghi.

- Nhờ bột đen làm từ xác người chết? - Ghi gằn giọng, run nhẹ.

Cậu gật đầu, chìa tay ra:

- Ghi đừng có trầm trọng. Trả lại nó cho mình!

- Ích lợi của nó tới đâu mà Duy cần nó vậy? - Ghi thì thầm, mắt nhìn thẳng vào bạn thân. Thật không thể tin nổi, người bạn từng gợi nên xao xuyến trong cô giờ đây đã thay đổi ghê gớm. Vẫn nở nụ cười quen thuộc, nhưng bên đôi mắt cậu ấy trống rỗng, chỉ nhìn chằm chằm vào cái hộp mỏng dẹt trong lòng tay cô mà thôi.

- Nó giúp mình rất nhiều. Nhờ nó, mình mạnh mẽ lên. Tuần trước, thi marathon, mình đã về nhất, không hề đuối sức như các lần trước. Nhờ nó, mình gặp may mắn. Mình đã giành được giải nhất cuộc thi vẽ của diễn đàn đồ họa giành cho người trẻ châu Á, Ghi ạ. Giải thưởng lớn ghê lắm, năm ngàn đô...

Ghi hất cằm về máy tính.

- Đúng là không phải tưởng tượng vẽ ra! - Duy cười. Lời đáp chứng tỏ cậu thực sự nắm được suy nghĩ bên trong Ghi.

- Ai đã nhận tai họa, để Duy đạt được mấy thứ may mắn đó? - Ghi hỏi thẳng.
- - Không có...

- Duy nói dối!

Duy cắn môi, nói nhanh:

- Hai vận động viên chuyên nghiệp ngã vào gầm xe container. Vì họ tự ý vòng qua đường tắt. Còn cô nhóc người Sing được đánh giá có khả năng cao nhất được giải thi vẽ đồ họa, bị chấn thương sọ não khi chơi nhảy cầu. Nước trong hồ bơi cạn hơn thường ngày nửa mét. Cô ta đã vẽ xong, nhưng không kịp gửi tác phẩm dự thi...

Hết sức đột ngột, Ghi lách người, thoát khỏi Duy và bức tường. Tay nắm chặt hộp phấn, cô lao thẳng xuống cầu thang. Nhanh không kém, Duy rượt theo. Sự kinh hoàng trì níu chân Ghi. Ngay ở khúc quanh đầu tiên, cô bị Duy túm được. Bằng một động tác dứt khoát ghê gớm, cậu xô Ghi ngã sấp. Hộp phấn văng lên bậc thang. Cả hai cùng nhoài đến. Đột nhiên, ngón tay Ghi đau điếng. Từ hai bậc thang dưới, Duy nhảy vọt lên, bàn chân giẫm mạnh lên tay cô. Chậm rãi, cậu cuối xuống, lấy lại hộp phấn. Ghi ngước lên. Hạt nước mắt to chầm chậm lăn xuống. Không, co khóc không phải vì tay buốt đau. Không khóc vì kế hoạch tiêu hủy bột ma thuật bất thành. Cũng không phải vì nỗi sợ nghẹt thở khi nhìn chân Duy lướt đi kì dị, như bay lơ lửng trên các bậc thang. Nước mắt ràn rụa, vì tim co thắt trong lòng ngực. Vì Ghi hiểu, cô đã bị đánh cắp người bạn thân, chàng trai mà cô đã mến thương, từ phút đầu tiên nhìn thấy.
***

Khi Ghi quay trở lại hiện trường đang ghi hình, ê-kíp phải chờ thêm mưới phút để chuyên viên chỉnh lại gương mặt nhem nước mắt cho cô. Ghi hết sức bối rối, luôn miệng xin lỗi. Lần đầu tiên cô rơi vào tình huống thiếu chuyên nghiệp. Tổng đạo diễn vỗ nhẹ vai Ghi, trấn an: "Đừng bận tâm. Chú biết con hơi căng thẳng nên có dấu hiệu stress. Gắng thoải mái một chút! Tuần sau chúng ta được nghỉ xả hơi mười ngày...".

Ở nhà, mọi người cũng nhận ra vẻ xanh xao của cô gái nhỏ. "Con làm việc quá sức, ngủ trễ, lại ở trong các không gian thiếu oxi. Nên thu xếp nghỉ ngơi hoàn toàn, ít nhất một tuần, con gái ạ!" - Ba Ghi khuyên.

Cuối tháng sáu, một thành viên trong lớp 11A1 gửi thông báo trên blog, rủ mọi người đi cắm trại theo tour dã ngoại. Chuyến đi ba ngày hai đêm. Thoạt đầu, Ghi định sẽ ở nhà, tranh thủ ăn ngủ và học thêm. Nhưng, cô khựng lại, nghĩ về Duy. Kể từ hôm cậu nhẫn tâm đạp lên tay cô, họ không gọi điện, không nhắn tin cho nhau nữa. Nhưng cô vẫn lặng lẽ mỗi ngày vào blog của Duy, chờ xem các entry - hầu hết chỉ là gạch đầu dòng vài điều cần làm sắp tới, tóm tắt công việc trong ngày, hoặc một bức phác thảo mới. Một cách chăm chú, Ghi cố gắng tìm hiểu ý nghĩ giấu kín bên dưới các con chữ, nhưng chỉ nhận ra một điều duy nhất: Duy ngày càng trở nên vô cảm. Nếu mình xa lánh, rời bỏ Duy chỉ vì cậu ấy làm mình tổn thương, thì thực sự, mối quan hệ giữa mình và cậu ấy là gì? Tình bạn có thể dễ dàng nứt vỡ và ném đi như vậy sao? Ghi không ngừng tự vấn. Cuối cùng, cô gọi sang nhà Duy. Điện thoại bận. Cô vừa gác máy, thì chuông điện thoại nhà cô tức khắc vang lên. Giọng Duy quen thuộc:

- Ghi có đi cắm trại rừng nguyên sinh với lớp không?

- Duy thì sao?

- Nếu Ghi đi, Duy sẽ đi!

- Mình vừa gọi sang nhà, để rủ Duy đi đấy! - Ghi vui hẳn. Mọi thứ lại ổn, như trước khi hai đứa giận nhau.

- Ừ, mình biết. Vậy Duy vào blog của lớp ngay bây giờ, đăng kí tên hai đứa mình nhé. Duy sẽ đóng tiền cho hai đứa luôn! - Thoáng có chút gì đó đắn đo trong giọng nói, nhưng cậu lướt qua ngay - Vậy nhé, tụi mình gặp nhau, thứ sáu. Chắc chắn chứ?

- Chắc chắn!

Suốt buổi tối, Ghi tất bật soạn hành trang cho cuộc cắm trại. Ba đưa cho cô chiếc đèn pin đi rừng và hộp kem bôi ngoài da ngăn côn trùng cắn. Vừa xếp ba-lô, Ghi vừa nghĩ đến Duy. Có một lúc, cô chợt băn khoăn. Vì sao cậu ấy muốn chắc chắn cô phải có mặt trong chuyến đi? Nhưng rồi niềm vui được đi chơi với bạn bè đến một nơi xa lạ, được nghỉ ngơi sau thời gian làm việc cật lực đã xóa nhòa thắc mắc vừa gợn lên.
***

... Ghi là người đầu tiên có mặt ở địa điểm cả lớp tập trung. Đến phút cuối cùng, khi xe chuẩn bị lăn bánh, Duy mới xuất hiện. Người đầu tiên cậu đưa mắt tìm, là Ghi. Cô giúp bạn xếp ba-lô lên giá hành lý, thở phào nhẹ nhõm. Cô đưa cho Duy chiếc mũ lưỡi trai màu đỏ, chuẩn bị sẵn. Sắp lên lớp 12 rồi, họ chẳng ngại bạn bè trêu chọc nữa vì mấy chuyện lặt vặt kiểu như ngồi chung băng ghế hay đội hai cái mũ giống hệt nhau.

Chiếc xe 52 chỗ của công ty dã ngoại lữ hành có trần cao, rộng và thoáng. Sau mấy trò chơi tập thể, hết trơn nửa đoạn đường, mọi người mệt lử, không thể cười nói ồn ào thêm nữa. Tất cả đều nhắm mắt thiu thiu ngủ. Ngồi cạnh bên Ghi, Duy gần như không nói gì ngoài mấy câu trả lời vắn tắt nếu có ai hỏi. Cậu im lìm, mắt nhìn thẳng ra con đường viền theo vách núi nắng chói chang. "Ngủ chút xíu cho đỡ mệt, Duy!" - Ghi chìa cho bạn cái gối hơi quàng vào cổ. Duy lắc đầu. Suốt sáu tiếng trên xe, cậu bạn ngồi thẳng, không tựa vào lưng ghế, đôi mắt mở thao láo, rất ít khi chớp.
- Khu cắm trại trong rừng đẹp bất ngờ. Đang mùa mưa, nên hầu như không có khách du lịch. Những thân cay cao vút, bóng lá dày rậm che kín khoảng trời nắng. Ánh sáng lọc qua các khe lá hẹp, biến thành màu xanh dịu. Không khí mát lạnh. Hơi đất ẩm trộn lẫn mùi lá mục ải. Cánh con trai chọn ở trong các ngôi nhà nhỏ bằng ván ép, lơ lửng giữa các thân cây. Những chiếc lều đủ màu dưới đất, dành cho các cô gái. Ghi và một cô bạn được xếp chung cái lều mái bằng, màu xanh olive. Chỗ nằm của cô ngay sát vuông cửa nhỏ. Sau khi thay bộ đồ đi đường bằng quần shorts áo pull thật thoải mái, Ghi nhảy ra khỏi lều. Các cô bạn cùng lớp đang kéo nhau đến bãi đất trống cạnh hồ nước, cách khu đất cắm trại khoảng 300 mét, để nấu súp khoai và nổi lửa thực hiện các món thịt nướng theo kiểu thổ dân da đỏ. Ghi được phân công gọt khoai tây. Vừa làm, cô vừa để mắt tìm Duy. Tách ra khỏi đám con trai chơi bóng và đá cầu ồn ào ngoài nắng, Duy ngồi im cạnh một mỏm đá lớn, sâu trong bóng râm. Khác với thói quen ham đọc sách lâu nay, cậu ấy chỉ nhìn lơ đãng một điểm vô định nào đó trên mặt hồ phẳng lặng. Đến một giờ trưa, các món ăn đã hoàn tất. Mọi người xúm vào tự lấy phần ăn trong các chiếc cốc và đĩa giấy, quay quần theo từng nhóm ăn chung, cười nói rôm rả. Duy vẫn không nhúc nhích. Ghi lấy một đĩa đựng vài xiên thịt nướng và rau củ, bưng ra mỏm đá, ăn cùng bạn. Nhìn đĩa thức ăn, Ghi nhếch môi gần giống như cười, lắc đầu. "Duy phải ăn chứ. Rõ ràng là sáng nay, Duy cũng chưa ăn điểm tâm!" - Ghi ngạc nhiên. Cậu bạn bình thản: "Mình không đói!". Đến chiều, trong khi mọi người đói ngấu ăn hết các gói cơm nắm, Duy vẫn từ chối ăn. Cả ngày, cậu ấy không ăn một chút gì, Ghi lặng lẽ suy nghĩ khi quan sát Duy chẳng có dấu hiệu gì của sự yếu mệt, bước như lướt trên các đường gân mỏng manh của những phiến lá mục phủ kín các gốc cây rừng.

Chạng vạng, trời trở lạnh. Anh hướng dẫn của công ty du lịch khuyên mọi người mắc thêm áo ấm và đội mũ kẻo thấm sương. Ghi lặng lẽ tìm kím chỏm mũ lưỡi trai đỏ. Không thấy đâu cả. Thật kì quái, trái với mong đợi của cô, chuyến đi này Duy quá tách biệt. Mà có bao điều cô muốn được nghe cậu ấy nói, về tình bạn của họ, về sự cam đảm sửa chữa sai lầm, về việc lựa chọn giữa thói tàn nhẫn và lòng trung thực, và cả về thứ bột đen kia... Nghĩ miên man, Ghi quay trở lại lối mòn dẫn ra hồ nước. Trừ phía bờ Tây còn hắt lên vài vệt sáng đỏ của Mặt Trời sắp mất sau rặng núi, mặt hồ rộng lớn tím sẫm, gần như chuyển thành màu mực đen. Có tiếng khoát nước đâu đó. Rõ ràng là tiếng vùng vẫy rất mạnh, sau đó yếu hẳn. Ghi guồng chân chạy về phía trước. "Ghi ơi... ơi..." - Tiếng kêu cứu tắt lịm. Một cái đốm đỏ đang nhỏ dần, chìm dần. Hiểu ngay điều gì đang xảy ra, như tia chớp, Ghi lấy đà chạy, phóng thẳng xuống nước. Dù là tay bơi lội cừ khôi, nhưng làn nước buốt cóng khiến tay chân cô đơ dại trong tích tắc. Sau đó, cô vùng tay, đạp mạnh chân, nhoài lên hít đầy không khí vào phổi. Phải hơn mười sải bơi, đầu ngón tay Ghi mới chạm đến cổ Duy. Với tất cả sức lực, cô đấm vào gương mặt để cậu bạn đang vùng vẫy sắp chết đuối thỉu hẳn đi, thôi vùng vẫy. Sau đó, thật bình tĩnh, cô túm cổ Duy, bơi chậm rãi vào bờ.

Mất mười phút, Duy mới tỉnh táo hoàn toàn. Cậu chỉ bị sặc chứ nước chưa tràn vào phổi. Ghi cùng cậu bạn loạng choạng trở về khu trại.

- Duy đâu có bơi giỏi như Duy chạy. Sao Duy liều lĩnh xuống nước một mình vậy? - Ghi lên tiếng, trách móc.

- Mình muốn trở lại bình thường, Ghi ạ! - Duy thì thầm.

- Thật sự là có chuyện gì? - Cô rùng mình.

- Mình không ăn, không ngủ được nữa. Cả một tuần nay. Mình vẫn sống bình thường, đúng không? Nhưng người mình nhẹ bỗng, như thể bên trong chỉ có không khí thôi, Ghi ạ. Mình tin mình có thể bước trên mặt nước. Và mình đã thử...

Khi nói những điều ấy, khuôn mặt Duy xanh tái. Làn da trên gò má trong suốt, đến mức Ghi có thể nhìn thấy những mạch máu li ti hình rễ cây. Sự thật khủng khiếp hiện lên sắc nhọn. Ghi nói chậm, từng từ một:

- Duy ạ, Duy không phải là kẻ may mắn sở hữu hộp phấn ấy đâu. Thực ra, Duy đang là công cụ của một thế giới ác độc. Duy đã biến thành một phẩn của ma thuật!

Duy gật nhẹ, cúi mặt trầm tư. Khi cậu ngước lên nhìn Ghi, đôi mắt mở to, con ngươi xanh biếc, như hai đốm lân tinh lạnh cóng hiện ra giữa khu rừng thẳm.
- ... to be continued...


Hãy cảmơn bài viết của pechuoi bằng cách bấm vào "" nhé!!!

Về Đầu Trang Go down

Xem lý lịch thành viên

Tiêuđề

pa con oi, nghien chua, tip nek

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang
.::Host up ảnh miểnphí: Clickhere! - Hướng dẩn sử dụng Diễn đàn:Clickhere!::.
Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Chào các bạn đến với diễn đàn lớp 11A3 trường THPT Đặng Huy Trứ :: Giải Trí :: Truyện-
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Sosblogs