Chào các bạn đến với diễn đàn lớp 11A3 trường THPT Đặng Huy Trứ

Chào các bạn đến với diễn đàn lớp 11A3 trường THPT Đặng Huy Trứ


 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Forum 4ALL
  • Forum A3_ĐHT
happymotherday1005 nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc 02/04/12, 07:03 pm ...
:Các em thân mến!
Hôm thầy chia tay lớp, thầy chưa có dịp nói lời cảm ơn tới các em trong suốt thời gian thầy về cùng học, cùng chơi với các em. Thời gian trôi qua thật nhanh phải không? Mới ngày nào thầy về với lớp trong tâm trạng run rẩy, giọng nói ấp a, ấp úng, giảng bài tay run viết không ra chữ, nói không rõ …
-‘๑’- ░♥Sorry♥░ -‘๑’- nhắn với(๏•ิ_•ิ๏) — ——>a3
gửi vào lúc 24/01/12, 11:18 am ...
:hep pj nju zjabest wishes 4u
monitora3 nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc 10/01/12, 07:09 pm ...
:MỌI NGƯỜI CHƠI TẾT XONG LÀ TẬP TRUNG VÀO HỌC NHÉ! LỚP 11 RỒI ĐÓ...NĂM SAU LÀ THI RỒI!!! ĐỪNG HAM CHƠI NỮA!
kimle nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc 04/01/12, 09:39 am ...
:Thi xog oy pa` koan uj... Nhiem vu cap' bach' of chung' ta pay jo la "CHƠI"...
Aj hok choj thj pj thjet thoaj` rang' ma` chju
[/size]
(¯`•™»~/-/~«™•´¯) nhắn với Tất cả mọi người
gửi vào lúc 02/01/12, 03:41 pm ...
:Mọi người ăn Tết zui zẻ nhé

Share|
Tiêuđề

CHUONG 5 day day day...

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Tác giảThông điệp

pechuoi
Văn minh điện Đại học sĩ

avatar

Age : 22
Join date : 19/11/2011
Tổng số bài gửi : 22
Số tiền trong tài khoản : 19869060
Siêu nhân lòng từ thiện : 0
Đến từ : 11A3_ĐHT

Tài năng của pechuoi Người này hiện đang:
Level: Văn minh điện Đại học sĩ
Danh vọng:22%/%
Tài năng:22%/100%

Bài gửiTiêu đề: CHUONG 5 day day day... 20/11/11, 04:41 pm

CHƯƠNG 5: TRÔI DẠT

Đó hoàn toàn là một hiểu lầm. Hiểu lầm này dẫn đến sai lầm nghiêm trọng khác. Của Ghi.
Duy không hề bị kẻ nào dẫn dụ lôi kéo bước xuống hồ nước. Cũng không phải trạng thái mất cân bằng bên trong kiến cậu hành động nông nổi. Đơn giản là Duy làm theo quyết định của chính mình. Lúc ngồi đơn độc trên mỏm đá nhìn ra hồ nước, bất chợt cậu nhìn thấy sự chuyển động của một tia sáng vàng nhạt. Vệt sáng mỗi lúc thêm nở to, khoanh thành một vùng sáng âm u, luêng loang dưới bề mặt làn nước sẫm tối. Duy kinh ngạc mở căng mắt cho đến lúc cậu nhận rõ đó là một cánh cửa, với hình chạm nổi những con bò và sư tử có cánh, cùng một gương mặt các vị thần người At-xy-ri của Ai Cập cổ đại.
Hết thảy những hình thù mê hoặc ấy nhúng trong quầng sáng màu hổ phách lung linh. Cánh cửa đẹp đến mức chỉ có kẻ nào quá khờ khạo mới từ chối bước xuyên qua nó. "không phải ảo ảnh. Nó ở đây, đợi mình, người đặt biệt được lựa chọn!" - Ý nghĩ khiến Duy run nhẹ trong niềm khiêu hãnh. Đây là sự giao tiếp thần bí mà hơn một lần cậu đã trải nghiệm. Không chút lưỡng lự, Duy bước xuống mí hồ. Nước lạnh dâng lên cao dần. Không thể bước được nữa vì chân đã hẫng, cậu phải khóat tay bơi. Chẳng có gì đáng phải e ngại. Chỉ thêm vài bước nữa thôi, sẽ chạm tới cánh cửa huyền hoăc. Nước dâng ngang tầm, đôi mắt Duy thao láo mở to. Giọng nói thì thầm của sứ giả bóng tối biến thành sóng âm, truyền qua làn nước đen tối, thấm thẳng vào Duy:
-Một tuần đã trôi qua. Sinh lực ta đang cạn kiệt. Hứa đi, ngươi sẽ sớm tìm ra nguồn năng lượng mới cho ta, ngay trong hôm nay!
Nhoai đầu lên khỏi mặt nước, Duy nói vội vã:
-Bây giờ thì không thể. Tôi đang ở một nơi xa...
-Nhưng mi đâu có ở một mình. Có khá nhiều người đang ở xung quanh mi đấy chứ! - Tiếng cười rì rầm như những con rắn đen trườn về phía Duy - Mi vốn rất thông minh, Tương xứng với những gì mi nhận được từ ta, hẳn mi biết cần phải làm gì. Đâu cần ta phải nói ra.
-Chẳng có ai ở đây là đối thủ của tôi cả! - Nước hồ ộc vào miệng Duy. Cậu bắt đầu thấy lạnh, không hẳn vì thân hình dìm sâu trong nước.
-Nếu trước kia, mi chỉ lựa chọn những kẻ đối đầu để làm con mồi, lấy sự căm ghét giận dữ làm sự khơi nguồn hành động thì bây giờ, đã đến lúc mi cần nghĩ đến sự thay đổi. Đôi khi, tàn nhẫn đồng nghĩa với sự mạnh mẽ và can đảm. Làm được điều đó, là mi đã bước lên thêm một bậc thang chạm đến quyền lực huyền bí!
Hai gò má xanh xao và phần đỉnh sọ sứ giả bắt đầu trở nên trong suốt, nhuốm màu khói, dấu hiệu của năng lượng tích trữ đang cạn kiệt. Nhưng, xuyên qua làn nước, đôi mắt đỏ thẫm vẫn hướng về phía cậu, lóe sáng. Duy hiểu rõ, cậu không thể lẫn tránh một khi sứ giả đầy quyền lực đã lên tiếng yêu cầu.
-Vậy nói thẳng luôn đi. Sứ giả muốn chiếm hữu năng lượng của ai?
Vào khoảnh khắc cái tên người vang lên từ miệng sứ giả, Ghi chạy đến hồ tìm Duy. Âm thanh lo âu và khẩn thiết trong tiếng gọi của cô át hết mọi âm thanh khác. Quầng sáng âm u tức khắc tan biến, như thể nó chưa từng tồn tại. Một lực hút thình lình xuất hiện. Những vệt nước nhuốm ánh chiều đỏ sẫm cuộn xoáy, loang loáng như máu. Vùng vẫy với lực hút kinh hoàng đêt ngoi đầu lên, Duy lờ mờ nghĩ trong cơn điên dại vì kiệt quệ, phải chăng sứ giả bóng tối muốn lôi cậu xưống đáy hồ, chiếm đọat năng lượng của chính cậu? Mỗi giây trôi qua, cậu càng thêm đuối, trôi dạt. Lúc Duy đấm mạnh vào mặt và kéo Duy vào bờ, cậu bắt đầu chìm vào cơn mê tối tăm....
Ghi đã kéo cậu lên khỏi hồ nước lạnh cóng. Ngay lúc nhận biết mình còn hiện diện trong thế giới người sống, trong Duy diễn ra cuộc giằng co dữ dội. Cậu những muốn phát điên. Không, chẳng phải cái chết vừa sượt qua khiến cậu kinh hoàng. Một sự thật khác, sâu xa hơn nhiều. Giá như ngay lúc ấy, cậu có thể dốc hết những bí mật, kể hết với bạn thân. Đột ngột, một bàn tay vô hình chặn ngang họng, khiến Duy ngạt thở mà không thể vẫy vùng. Cậu đưa mắt nhìn Ghi cầu cứu nhưng cô bạn chỉ ngỡ cậu tái xám vì sợ và lạnh mà thôi. Cậu lịm dần, buông xuôi ý định chống cự. Bàn tay túm chặt cổ Duy thình lình buông ra. Cậu không oằn người cắm móng tay vào mặt đất nữa. Làn không khí nóng ẩm lại tràn vào phổi. Giây phút then chốt có thể mở lòng đã qua đi. Duy hiểu, chẳng có gì thay đổi. Cậu vẫn sẽ hành động theo những mệnh lệnh nghe thấy từ bên trong, không ai đựơc phép can thiệp.
Kèm Duy về khu vực cắm trại, Ghi lại gợi chuyện về bột ma thuật đen. Cô bạn đưa ra một số phỏng đoán khá gần sự thật. Duy đành thừa nhận vài chi tiết. Sự thật nửa vời tuy không là sự thật đúng nghĩa, nhưng nó cũng đủ khiến Ghi khiếp đảm nín lặng. "Không ai hiểu được ta cả. Tốt nhất là hành động một mình. Cũng không thể tin tưởng ai được nữa. Ta đủ thông minh và tỉnh táo để biết làm gì là tốt nhất!" - Duy tự nhủ.
- Phía trước có bóng người. Viễn - anh hướng dẫn viên phụ trách đoàn du lịch của lớp 11A1 - đang hốt hoảng chạy, đưa mắt nhìn quanh tìm kiếm gì đó. Nhìn thấy Duy và Ghi, anh khựng lại. Nét căng thẳng biến mất, thay vào đó là vẻ bực bội và giận dữ tột độ. Duy hiểu ngay, anh Viễn phát hiện họ, hay chính xác hơn là Ghi biến mất, nên lặng lẽ đi tìm trước khi gây hoang mang trong nhóm người cắm trại.
Đúng như cậu đóan, anh hướng dẫn viên hất cằm, cao giọng hỏi vì sao hai thành viên này tách đi riêng. Mắt Viễn dừng lâu trên bộ quần áo sướt mướt của hai đứa. Ghi run nhẹ, lúng búng giải thích về ý muốn đi bơi nảy ra tình cờ. Đứng lùi về sau, Duy im lặng, tỏ rõ vẻ bất chấp. Thời gian gần đây, cậu tập được thói quen mặc kệ những người và việc không trực tiếp liên quan đến mình. Ngay cả việc anh hướng dẫn viên giành chú ý đặt biệt đến cô bạn nổi tiếng cũng khonog khiến Duy quá lo lắng hay ghen tức như trứơc kia. Chẳng có gì cậu không thể kiểm sóat. Thái độ của cậu chừng khiến anh hướng dẫn viên thêm khó chịu. Âm sắc giọng Viễn nâng lên cao hơn, khiển trách họ không tuân thủ các nguyên tắc mà chuyến đi đề ra. Anh kết thúc gay gắt :"Hai bạn một nam một nữ đi bơi riêng với nhau, nếu không sợ nguy hiểm thì cũng phải biết mắc cỡ chứ?" . Ghi cúi gằm mặt, khổ sở. Không thể phân bua nhiều, cô ấp úng sinh lỗi, chùi vội giọt nước mắt ứa trên khóe mắt.
Suốt mấy phút căng thẳng đó, Duy vẫn không rời mắt khỏi anh Viễn. Mọi đường nét như nhìn qua kính phóng đại, trở nên xấu xí, khơi lên trong cậu cảm giác giận dữ và căm ghét. Đôi môi mấp máy liên hồi. Cơ mặt nhăn nhúm tựa chiếc găng cao su đầy nếp gấp. Cánh tay liên tục vung lên...Chợt, cậu nhếch môi cười. Viễn nghĩ, anh ta là người có quyền lớn nhất ở đây sao? Anh ta là ai mà dám lăng mạ cậu và Ghi?
Anh hướng dẫn viên chừng như đã nguôi giận. Anh nhắc cả hai về thay quần áo khô, rồi ra ngay với lớp chuẩn bị đốt lửa trại. Chỉ còn hai đứa, Duy nói khẽ:
-Ghi cứ chơi với mấy người cho vui. Duy hơi mệt, sẽ lên nhà trên cây nằm nghỉ.
-Duy có muốn mình trèo lên nhà trên cây, ngồi canh khi Duy ngủ không?
-Sao? Trên đó toàn con trai mà! - Lảng tránh cái nhìn của Ghi, Duy thầm nghĩ cô bạn thông minh này lại đang lập mưu, tìm cách lấy đi hộp phấn đen - Mình cũng đỡ mệt rồi, không cần bị canh chừng như con nít đâu!
-Mình không muốn Duy phạm sai lầm nào nữa! - Ghi thành thật - Rõ ràng, thế lực đen đang điều khiển Duy. Ý nghĩ Duy sắp có hành động không kiểm sóat, tự gây nguy hiểm như nhảy xuống hồ nước vừa mới xong làm mình ghê sợ lắm, Duy ạ!
-Tự Duy quyết định hết. Ngay cả việc hồi nãy nhảy xuống nước cũng vậy! Ghi đừng lo lắng. Mình sẽ tìm cách thay đổi tình trạng mệt mỏi trống rỗng đang gặp phải...
-Nếu có gì không ổn, Ghi muốn Duy đến tìm Ghi trước tiên. Trong bất kì hoàn cảnh nào, tụi mình luôn là bạn thân nhất của nhau. Đừng quên điều ấy, nhé!
-Ừ, nhớ rồi! - Cậu gật nhẹ.
Một nhóm các cô gái áo váy in hoa sặc sỡ cùng quần legging túa ra từ một căn lều căng phồng ánh sáng, cười đùa lao xao. Sau khi thay nhanh quần áo khô, Ghi lẫn vào đám bạn. Họ chia nhau khệ nệ ôm những cây gỗ mục mà cánh con trai lúc chiều đã dọn sạch lá khô, chuẩn bị đốt lửa trại.
Duy đứng yên bên cạnh cái thang dây thêm một lúc. Chiếc mũ lưỡi trai trong tay cậu vẫn nhỏ nước từng giọt. Từ nhà trên cây trên bên cạnh, Hoàng đang lần mò tuột xuống. Các dải cây căng ra dưới sức nặng cậu ta. Sau lần bị tai nạn giao thông, tác dụng phụ của một loại thuốc điều trị xương khớp khiến cậu ta mắc chứng thèm ăn vô độ. Hoàng bắt đầu trở nên béo mập. Trên xe, trong khi mọi người chơi đùa hoặc chợt mắt ngủ, cậu ta luôn miệng nhấm nháp một món bánh kẹo gì đó. Hoàng ăn nhiều kinh khủng, đến mức quanh cậu ta luôn tỏa ra mùi thức ăn thiu chua không thể trộn lẫn. Tuy ngoại hình trở nên thô kệch, cậu ta vẫn không bỏ thói quen ăn mặc bảnh chọe. Duy đưa mắt liếc nhìn cái khăn vuông bịt đầu, cái áo pull màu cam tươi nổi lên trong bóng tối. Chúng bắt mắt, nhưng không thể che đi các vết sẹo xấu xí và cái dáng đi tập tễnh. Hết thảy mọi người, trừ Ghi, đều xem tai nạn xảy ra với Hoàng là một sự ngẫu nhiên, Ngay cả Hoàng cũng nghĩ như vậy. Mỗi khi quan sát cậu ta, trong Duy dâng lên cảm giác khoan khóai khó tả. Cảm giác khi nhớ lại kỉ niệm bắn trúng con mồi đầu tiên.
Vung vẫy hai cánh tay to béo, lạch bạch bước về phía Duy, Hoàng oang oang:
- -Ở trên nhà treo, nãy giờ tớ rình hai người ôm nhau sát rạt. Lãng mạn ghê! Về tới đây mới buông tay ra nghen! Đúng là một cặp đôi hoàn hảo. Chàng là lãng tử trầm tư. Nàng là celeb nổi tiếng và che mắt xung quanh rất tài...
-Ngậm miệng lại đi! Đừng phun ra mấy ý nghĩa tồi tệ kiểu đó nữa!
-Nếu không phải làm "gì kia", vậy mấy người vừa rúc từ đâu ra mà có bộ dạng gớm ghiếc vầy? - Không hề nao núng, Hoàng phẩy ngón tay qua vai áo Duy, nhe răng cười, đôi má bầu bĩnh căng tròn.
Duy nhăn mặt. Chợt, nảy ra ý nghĩ bất ngờ, cậu dịu giọng, hết sức điềm đạm:
- Hồi nãy, khi mọi người ăn chiều, mình và Ghi chạy vào mé rừng bên phải. Hơi sâu một chút. Tụi mình phát hiện ra một bãi đất lạ lắm, phía những bụi tre mới bị ai đó vạt gốc. Hình như có một cái nắp hầm hay kho báu gì đó. Bọn mình bới thử, nhưng mệt quá, lại sụp tối, nên phải ra hồ tắm rửa rồi chạy lẹ về đây!
-Nếu là kho báu, cậu tiết lộ với tớ dễ dàng thế sao? - Mắt Hoàng sáng rực lên, nhưng cậu ta vẫn không khỏi ngờ vực.
-Mai bọn tớ dậy thiệt sớm, mang đèn và dụng cụ ra đào tiếp. Cậu biết điều đó vào lúc này thì cũng chẳng ảnh hưởng gì! - Duy nói thản nhiên.
Hoàng đứng im, thẫn ra. Gương mặt cậu ta phơi bày cuộc chiến dữ dội giữa lòng tham, trí tò mò với sự lo ngại mắc bẫy.
Một cách thong thả, Duy leo lên thang dây, chui tọt vào bên trong căn nhà gỗ. Mấy tên bạn ở cùng đã xuống đất, ra bãi đất trống sửa soạn cho đống củi trại. Cái đèn sạc điện treo trên ô vuống thông gió. Ánh sáng của nó khá mạnh, tạo thành quầng sáng tròn và rộng bao quanh thân cây. Thật kín đáo, Duy gỡ cái đèn ra khỏi móc, vặn ánh sáng ở mức nhỏ nhất. Đồ chừng cái đèn không soi bóng mình nữa, cậu rón rén quay xuống thang, mau lẹ guồng chân bám theo lưng áo màu cam tươi của Hoàng đang lúp xúp chạy về hướng cánh phải khu rừng.
Một lần nữa, cậu lại sắp sửa nhúng tay vào tội ác. Nếu cậu không tuân theo lệnh, các quyền năng sứ giả bóng tối trao cho cậu sẽ lụi tàn. Nó mới vừa nhú lên chút ít thôi, nhưng đủ giúp cậu thành một người khác hẳn. Mạnh mẽ. Thấu suốt. Lạnh lùng. Và đầy vững tin. Đó là cái phẩm chất kết chuỗi, chuyển hóa thành năng lượng phi thường, có nằm mơ Duy cũng không dám nghĩ mình có thể chiếm hữu mau chóng như vậy. Những rào cản bấy lâu nay vậy quanh cậu đều biến mất. Chừng như cậu muốn gì, cần gì, đều có thể đạt đựơc, chẳng mấy khó khăn. Trong khi đám bạn cùng lớp loay hoay thể hiện bản thân bằng tóc tai quần áo, bằng những màn thi đấu mệt nhoài, lùng kiếm những giá trị cần thiết của tuổi 17, thì cậu đã thấy rõ điều cần làm, thấy cả tương lai - đảm trách một sứ mệnh lớn - của riêng cậu. Miễn cậu đủ cứng rắn hất cẳng những ai cản đường. Điều này càng tuyệt hơn khi một công đôi việc, máu tươi của đối thủ đó cũng là thứ sứ giả bóng tối thèm khát, để khôi phục nguồn năng lượng khô cạn do bị kiềm hãm trong hầm mộ mấy ngàn năm qua. Những gì ta được học trước đây hình như đều sai. Óc thông minh và khôn ngoan phải cộng với sự tàn nhẫn thì mới đi đến mục đích cuối cùng. Khám phá kì dị và mơ hồ này mỗi ngày một sắc nét hơn trong đầu Duy. Điều này đúng hay sai? Mình có bị lệch lạc không? Ai giúp mình phân định? Đôi khi cậu nghĩ đến Ghi. Như lúc này đây, bám sát gót Hoàng, lừa tên bạn ngốc nghếch giao cho sứ giả, thì ánh mắt buồn lo lắng khoắc khỏai của Ghi vẫn ám ảnh cậu. Duy nhắm mắt, chân vẫn lứơt trên thảm lá không một tiếng động. Đừng nghĩ lan man nữa, Rõ ràng là mình đang trở nên ủy mị!
" Thế giới mới sẽ tái sinh từ tro tàn của chính nó. Rất nhiều kẻ tồi tệ và sẽ còn tồi tệ hơn muốn tranh giành thế giới này. Chúng ta là những kẻ được trao quyền năng phi thường. Cần phải thiêu trụi tất cả để những gì tốt đẹp hơn được bắt đầu..." . Lời sứ giả bóng tối âm vang trong tai Duy. Cậu thì thầm nhắc lại từng từ, cho đến khi nhận ra bóng Hoàng phía trước đột nhiên sững lại.
Nhanh như sóc, Duy nép ngay vào sau cây cẩm lai lớn ba vòng tay người ôm. Giữa các cổ thụ cách nhau vài bước ngắn, có một khoảng đất hình ellipse. Ánh trăng hạ tuần nhợt nhạt hắt xuống, chiếu rõ vài chiếc lá mục. Lớp vỏ cây khô lạnh như da rắn không khiến cậu rùng mình. Mùi sương đên ẩm ướt xộc vào mũi không khiến cậu ngạt thở. Không, tất cả đều vô nghĩa so với những gì cậu sắp chứng kiến, một cách lén lút.
Đã vài lần Duy tìm con mồi đưa đến cho sứ giả. Nhưng chưa bao giờ cậu tận mắt nhìn thấy cách sứ giả thu nạp năng lượng từ nguồn máu tươi của nạn nhân. Giờ đây, điều đó đang xảy ra. Duy nín thở. Từ trạng thái đờ dại tê liệt khi đứng ngay mí khoảng đất trống, đột nhiên Hoàng chuyển động. Chân cậu ta như hai súc gỗ, thẳng băng. Đầu mũi giày đắt tiền của Hoàng lướt là là, không chạm đất. Có một tích tắc, ánh trăng soi rọi ngay đúng gương mặt to béo bất động của Hoàng. Ngật đầu sang một bên, da cậu ta trắng bệch như sáp. Cổ họng Duy khô cong, muốn vỡ vụn ra khi gương mặt sắp tan thành khói của sứ giả kề sát cổ Hoàng, ngay chỗ động mạch chủ.
- Nhưng, ngay giây phút đó, thân thể to béo đông cứng trong nỗi khiếp sợ của Hoàng bỗng bay vọt lên. Mang hình dáng của một cô gái nhỏ, nhưng sức mạnh ghê gớm của sứ giả đã quẳng mạnh Hoàng về phía những gốc tre bị vát nhọn. Cú rơi thịch của thân hình to béo vang lên rõ mồn một. Hoàn úp sấp, với cái đầu bẻ ngoặt sang bên. Tiếng hét rú lên, xé toạc bóng tối. Tiếng hét của Duy. Khi nhận ra tới lượt mình, cậu cũng bị một lực nâng vô hình nhất bổng lên, lôi ra khỏi chỗ nấp, đối diện sứ giả.
- Ta không cần tên này. Mi đừng quên, ta không sử dụng năng lượng bất kì kẻ nào lần hai. Chưa kể tên này chưa tinh sạch. Mùi cơ thể nó thật kinh tởm! - Sứ giả nói nhỏ, từng từ phát ra như gió rít.
- Không còn ai khác nữa đâu! - Duy thều thào. Một lần nữa, bàn tay vô hình đang túm cổ, nhấc cậu lơ lửng trong không gian, khiến cậu ngạt thở.
- Tìm kẻ khác. Ngay trong đêm nay! - Mùi các phân tử hữu cơ phân hủy hàng năm phả thẳng vào hốc mũi Duy. Sứ giả không buồn che giấu sự điên cuồng - Nếu không ta tự ra tay, không quan tâm đến mi nữa đâu!
Ở một vài chỗ trong rừng nguyên sinh, ánh sáng không thể xuyên qua quầng lá cổ thụ dày ken. Những đỉnh cây nối tiếp, tựa như các vòm nhà cao vút uốn cong, tối sẫm, cất giấu tiếng vọng mơ hồ. Lá cây rụng xuống, phủ rợp nóc ngôi nhà ván lơ lửng trên mấy chạc cây. Thỉnh thoảng, có đợt gió mùa mạnh lùa qua. Những phiến lá lại khua lên xào xạc trước khi lả tả chạm xuống mặt đất sâu hút bên dưới. Những âm thanh lặp đi lặp lại. Ngỡ như cả thế giớ đang bị chôn vùi trong đám màu nâu xám duy nhất của thứ lá cây đã bị rút kiệt chất sống. "Cũng may mình ở chỗ trên cao này. Nếu nằm trong mấy cái lều bạt dưới kia, chắc chắc mình bị ám ảnh biến thành xác ướp, bắt đầu mục ruỗng vì bị chôn vùi dưới lớp lá khô!" - Duy lẩm bẩm một mình...
Mái lán không một bóng người. Các bạn đã chạy xuống khu vực làm vệ sinh cá nhân, rồi chui vào một căn lều ăn điểm tâm cháo trắng với cá muối. Duy không đói. Cậu chẳng cần ăn gì. Duy nằm im, mắt mở thao láo. Đêm qua, những sự việc nối tiếp xảy ra. Gần nữa đêm cậu mới về khu trại, dìu theo Hoàng. Cậu bạn to béo đã nhận biết trở lại sau cú nén gây bất tỉnh. "Hừ hừ... Tớ gặp ma đấy, tin nổi không? Nó dụ dỗ tớ rúc vào bụi tre. Giống như bà nội tớ vẫn kể ấy! - Nạn nhân hụt chân lên bước, không ngớt rên rỉ - Không tớ bị mộng du thì đúng hơn. Tớ ngủ quên ngoài đó, hả Duy. Tớ còn nằm mơ thấy đủ thứ. Bị ma quỷ túm cổ, nhấc lên lơ lửng mới kinh chớ!". Duy im lặng, dìu tên bạn về trại. Sau khi giúp Hoàng trèo lên thang dây, Duy quay về nhà trên cây. Tay cậu nhâm nhấp một thứ chất lỏng nóng hổi. Cậu đưa bàn tay lên ngang tầm mắt. Nó gần như biến thành màu đen. Một vết rách trên lưng Hoàng chảy nhiều máu, dính đầy tay mà Duy không biết.
Duy ngồi dậy, mở nắp bình thủy mini,nhấp nháp cacao sữa nóng rồi ngồi gác cằm lên ô cửa vuông. Nếu những gì cậu đang trải qua là từng nấc thang thử thách tinh thần, nếu cậu đủ can đảm lướt qua nỗi bất hạnh của kẻ khác , nếu cậu đi qua được những thương tích và kiệt sức của chính mình, thì rốt cuộc, sở hữu sức mạnh và quyền năng phi thường để làm gì? Các câu hỏi đeo bám kiến Duy rùng mình. Cậu nhắm mắt để đôi mắt nhạy cảm tránh ánh nắng mặt trời. Nếu không có tiếng nói cười thảng khi vọng đến hay tiếng vỗ cánh của mấy con chim vút ngang qua, rừng buổi sáng hoàn toàn yên tĩnh.
Đột nhiên tiếng nói cười im bặt. Thời khắc mà cậu hình dung suốt đêm, giờ đã điểm. "Duy! Xuống ngay!". Tiếng Ghi gọi lạc giọng. Duy vươn người qua ô cửa, nhìn xuống. Ghi đang ngước lên, chờ cậu. Trong cái tích tắc mà mắt họ gặp nhau, cả hai người bạn thấu suốt ý nghĩ đang diễn ra trong đầu người kia. Phía sau những điều kinh hoàng liên tiếp xảy ra là gì, sự thật chỉ có họ biết rõ.
Gọi di đônọg, bắc loa gọi to mà vẫn không nhận được hồi âm của anh Viễn, các thành viên trong nhóm chia thành từng nhóm túa vào rừng tìm kiếm. Ghi và Duy đi về phía phải khu rừng, bắt đầu từ dải đường hẹp mọc ken thân tre già. Thật may mắn vì Ghi đã cầm theo chiếc đèn pin đặc dụng để đi rừng. Họ im lặng bước, chẳng hé môi nói gì. Mỗi khi Duy chậm bước, từ phía sau, Ghi lại đẩy cậu về phía trước. Nhẹ nhưng kiên quyết. Không gian nhuốm màu diệp lục, gần như biến thành bóng tối. Càng vào sâu, cây rừng càng dày đặc. Ánh sáng ban ngày như bị nhiễm độc. Vệt đèn pin trên tay Ghi quét qua những bụi rậm, các thân cây bám đầy dây leo. Thỉnh thoảng, hệt như có một gương mặt trắng bệch nhô lên bụi rậm đang nhìn họ. Nhưng chỉ là một bông hoa dại to tướng, bất động trong không gian không một làn gió. Họ đi như vậy đã hơn nửa giờ. Bất chợt, nguồn sáng chiếc đèn pin chúc xuống. Ghi buông lõng tay. Cảnh tượng trước mắt khiến máu trong người cô gái nhỏ đông đặc.
- Cổ bị siết lơ lửng trong sợi dây mây, khuôn đầu của người dẫn viên có màu tro xám của một khúc củi cháy hết, chỉ cần thổi mạnh, nó sẽ tan thành đám bụi mờ. Nhưng, một chân anh ta không buông thẳng, mà lại vắt vào búi dây mây gần đó, khiến thân thể anh Viễn gấp lại trong một tư thế kì dị. Chắc chắn, anh ta đã vùng vẫy cật lực, níu bám vào mọi vật xung quanh để không bị nghẹt thở hay đứt đầu.
Ghi tiến đến gần hơn. Vang lên tiếng rên khẽ khàng. Cô giật mình lùi lại. Mạch đập ở cổ Viễn vẫn thoi thóp. "Anh ấy còn sống!" - Tiếng nói Ghi bật ra từ cổ họng tắc nghẹn. Duy lảo đảo bước tới, cùng cô bạn gỡ các vòng dây mây, đỡ nạn nhân xuống đất. Một đốm thâm đen ở mé cổ Viễn, lớn bằng đồng xu. Duy lật cổ áo Polo của Viễn, che vội vết dấu đó. "Chúng ta phải đưa anh ấy về trại ngay!" - Ghi giành lấy vai trò điều động. Trong rừng, sóng rất yếu, nhưng vẫn có thể gọi điện thoại. Ghi chỉ đường, yêu cầu vài người bạn sớm đến giúp sức. Sau đó, cô đỡ anh Viễn lên, để Duy cõng.
Hai người bạn vẫn không nói gì với nhau. Mùi hương hủy hoại của sứ giả bóng tối vẫn phản phất quanh Viễn. Duy chuệch choạng bước, như một kẻ mù lòa trôi dạt trong làn nứơc vô định. Mình đang trở thành ai? Có phải Ghi nói đúng, mình đang đánh mất mình, để trở thành một phần của kẻ khác - cái kẻ mà chính mình cũng chưa thấu hiểu không? Chưa bao giờ Duy mệt mỏi đến vậy. Và buồn. Cậu chỉ muốn hét lên, muốn khóc to, đập vỡ tình trạng ủ đặc trong não bộ. Thình lình Ghi lên tiếng:
- Tại sao cậu nỡ làm điều này với anh Viễn?
Ngoảnh lại, Duy thả rơi người bất tỉnh trên lưng xuống đất. Cậu gập người lại, mặc kệ nước mắt ràn rụa, cậu gào lên:
- Nếu mình không làm, thì nạn nhân hôm nay chính là Ghi đó, hiểu không? Ghi chính là người mà sứ giả thèm muốn!


Hãy cảmơn bài viết của pechuoi bằng cách bấm vào "" nhé!!!

Về Đầu Trang Go down

Xem lý lịch thành viên

Tiêuđề

CHUONG 5 day day day...

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang
.::Host up ảnh miểnphí: Clickhere! - Hướng dẩn sử dụng Diễn đàn:Clickhere!::.
Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Chào các bạn đến với diễn đàn lớp 11A3 trường THPT Đặng Huy Trứ :: Giải Trí :: Truyện-
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create a free blog