Chào các bạn đến với diễn đàn lớp 11A3 trường THPT Đặng Huy Trứ

Chào các bạn đến với diễn đàn lớp 11A3 trường THPT Đặng Huy Trứ


 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Forum 4ALL
  • Forum A3_ĐHT
happymotherday1005 nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc 02/04/12, 07:03 pm ...
:Các em thân mến!
Hôm thầy chia tay lớp, thầy chưa có dịp nói lời cảm ơn tới các em trong suốt thời gian thầy về cùng học, cùng chơi với các em. Thời gian trôi qua thật nhanh phải không? Mới ngày nào thầy về với lớp trong tâm trạng run rẩy, giọng nói ấp a, ấp úng, giảng bài tay run viết không ra chữ, nói không rõ …
-‘๑’- ░♥Sorry♥░ -‘๑’- nhắn với(๏•ิ_•ิ๏) — ——>a3
gửi vào lúc 24/01/12, 11:18 am ...
:hep pj nju zjabest wishes 4u
monitora3 nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc 10/01/12, 07:09 pm ...
:MỌI NGƯỜI CHƠI TẾT XONG LÀ TẬP TRUNG VÀO HỌC NHÉ! LỚP 11 RỒI ĐÓ...NĂM SAU LÀ THI RỒI!!! ĐỪNG HAM CHƠI NỮA!
kimle nhắn với»Tất cả thành viên
gửi vào lúc 04/01/12, 09:39 am ...
:Thi xog oy pa` koan uj... Nhiem vu cap' bach' of chung' ta pay jo la "CHƠI"...
Aj hok choj thj pj thjet thoaj` rang' ma` chju
[/size]
(¯`•™»~/-/~«™•´¯) nhắn với Tất cả mọi người
gửi vào lúc 02/01/12, 03:41 pm ...
:Mọi người ăn Tết zui zẻ nhé

Share|
Tiêuđề

hixhixhix, chu thi moi tay lun ui!!! hihi, CHUONG 7 day...

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Tác giảThông điệp

pechuoi
Văn minh điện Đại học sĩ

avatar

Age : 22
Join date : 19/11/2011
Tổng số bài gửi : 22
Số tiền trong tài khoản : 19338060
Siêu nhân lòng từ thiện : 0
Đến từ : 11A3_ĐHT

Tài năng của pechuoi Người này hiện đang:
Level: Văn minh điện Đại học sĩ
Danh vọng:22%/%
Tài năng:22%/100%

Bài gửiTiêu đề: hixhixhix, chu thi moi tay lun ui!!! hihi, CHUONG 7 day... 20/11/11, 04:44 pm

Chương 7: Cô độc và bị tấn công

Trong một tháng trở lại nay, một điều gì đó đang vây bủa cuộc sống của Ghi.

Một điều gì đó khắc khoải và căng thẳng.

Đi học về, cô ôm cặp sách lên thẳng phòng riêng, đóng cửa, vặn thật to vài bản nhạc techno vui nhộn để ba mẹ không ngờ vực. Nhưng sự thật là cô không nghe gì cả. Đeo lên tai chiếc headphones, Ghi ngồi co chân bên mí giường, gác cằm lên đầu gối.

Hình ảnh của Duy choáng kín tâm trí. Đầy ắp. Cậu ấy và cô cùng nhau đến rạp xem phim. Cậu ấy ngồi trên hành lang ngoài cửa lớp, đọc mải miết một tờ báo mới rồi nhìn lơ đãng đâu đó. Cậu ấy lên bảng giải bài tập hình học, đầy tự tin... Tuy nhiên, tựa như các đoạn phim chồng lên nhau, đầu óc Ghi sau đó sẽ bị xâm chiếm bởi những hình ảnh tối tăm khác, luồn ra từ các giấc ngủ đứt quãng.
- Đôi khi cô gái nhỏ vẫn ngờ vực tự hỏi có phải mình từng trải qua cơn chấn động mạnh, làm tê liệt vùng vỏ não? Bởi chỉ có như thế, mới có chuyện mỗi khi chợp mắt, cô lại mắt kẹt trong các cơn mơ siêu rành mạch. Các cơn mơ mạnh mẽ đến mức gây ra ảo giác lẫn lộn. Trong hết thảy các cơn ác mộng tồi tệ câm lặng, bao giờ nhân vật trung tâm cũng vẫn là Duy. Một cái xác nhợt nhạt với bàn tay phủ đầy bột đen, tuyệt vọng vươn lên giữa đầm lầy. Một hình nhân với nét mặt bị ăn mòn hoảng loạn rẽ lối, tìm đường thoát thân giữa sự bủa vây của những búi gai khô khốc khổng lồ. Hoặc có lần tồi tệ, là hình ảnh cái áo khoác của cậu ấy còn vương lại trong một phòng học hoang phế... Ra khỏi cơn mơ, Ghi vẫn không nguôi khóc.

Tuy vậy, có một lần, cậu ấy đã hiện ra trong một dáng vẻ gần giống đời thực nhất, của những ngày cũ: Một Duy luôn bình thản giấu mình, hướng về Ghi đôi mắt thân thuộc với ánh nhìn trìu mến, vẫy gọi. Trong cô lúc ấy chỉ có ý nghĩ chạy đến với Duy mà thôi. Bàn chân trần của cô lướt trên đầu ngọn cỏ. Ngay cả trong cơn mơ, Ghi vẫn cảm thấy rõ rệt những hạt sương lạnh thấm vào gót chân, cả tiếng vỡ lạo rạo của hàng triệu hạt đất sẫm đỏ. Duy đã ở rất gần. Thế nhưng khi ngỡ chỉ vài sải tay nữa là họ chạm vào nhau thì cậu ấy bỗng lùi dần về phía sau. Cô dấn bước, chạy nhanh hơn nữa, vươn cả hai cánh tay về phía trước. Đột nhiên, cô hẫng hụt. Cảm giác hai lá phổi bị tống sạch không khí ra ngoài, sắp sửa lộn trái như đôi găng tay. Hai chân chơi vơi của Ghi bị sức giỏ bẻ quặt qua hai bên. Cô đang rơi xuống vực. Gia tốc rơi tăng dần đều. Vẫn đứng lơ lửng trong khoảng không, Duy chỉ cúi nhìn theo vật thể rơi, đôi mắt đen sẫm đột nhiên biến đổi, vô cảm như hai viên bi thủy tinh. Hình ảnh cuối cùng mà Ghi bắt được là những cặp cánh trong suốt đang đập nhè nhẹ nhưng liên hồi sau lưng cậu ấy, khiến cậu ấy có thể đứng trong không trung. Điều cuối cùng Ghi có thể làm trước khi tan tành dưới đáy vực sâu hoắm là cào cả mười đầu ngón tay lên cổ, xé rách nó, để tiếng kêu cứu vỡ bung ra...

Thức giấc vì tiếng thét của chính mình, thân thể cô gái nhỏ đau nhức, hệt như vừa xảy ra một cú rơi thật. Cổ Ghi đầy các vết trầy xước. Cô nằm im, ngước lên trần nhà, tự hỏi bao giờ những cơn ác mộng mới chấm dứt? Nếu không chấm dứt, thì bằng các nào cô có thể cắt lìa để thoát khỏi chúng? Chỉ có một giải pháp duy nhất là đặt dấu chấm cho mọi liên hệ với Duy. Ý nghĩ ấy hiện ra, nặng trĩu. Và điều ấy đồng nghĩa với việc cô bỏ mặc bạn thân, để cậu ấy biến hình, nhận lấy những hậu quả tàn khốc mà các giấc mơ đã báo trước. Buổi sáng trời mát lạnh mà mồ hôi ức khắp người Ghi. Lưng cô ướt đẫm như tắm.

Cuộc nói chuyện ngắn với Duy trên ghế xích đu trong sân chính là điểm quyết định chấm dứt mà rốt cuộc Ghi cũng thực hiện được. Sống trong môi trường truyền hình đầy cạnh tranh, tâm lý luôn sẵn sàng ứng phó với các tình huống xấu nhất, dù còn ít tuổi, cô vẫn tự hiểu một điều, trong một vài việc, thái độ dứt khoát hết sức cần thiết. Dứt khoát để tinh thần được nhẹ nhõm, thoát ra khỏi chuỗi ám ảnh nặng nề. Dứt khoát để tập trung vào các mục tiêu tốt hơn. Dứt khoát bao giờ cũng gây tiếc nuối, thậm chí đau đớn cho một hoặc cả hai bên liên quan. Nhưng, nếu không can đảm thực hiện, tức là đã tự hại chính mình. Một ai đó từng bảo, ngay cả trái tim cũng phải được rèn luyện. Thời điểm rèn luyện tốt nhất là khi đối diện các tình huống yếu đuối... Tuy nhiên, cái lúc Duy ra khỏi khu vườn nhỏ, không vào nhà ngay, Ghi đứng nép bên cổng, lặng lẽ nhìn theo. Cô không khóc nữa. Những lý lẽ vừa tranh cãi với người bạn thân yêu cũng tan biến. Mọi thứ diễn ra quá nhanh. Trong Ghi chỉ đọng lại cảm giác hụt hẫng, ngạc nhiên và cả xa lạ trước chính mình. Dáng vẻ lẫn các cử chỉ của Duy lúc đó in hằn trong mắt cô. Từ đôi vai hơi rũ xuống vì thất vọng. Đôi chân lê bước mệt mỏi. Cho đến cái hành động ném mạnh vật gì đó vào cột điện. Lúc bóng Duy đã khuất hẳn nơi góc ngã tư, Ghi chạy thật nhanh ra đường. Cái vật thể vừa tạo thành một đường bay vòng cung lấp lánh đã mất hút trong đám cỏ dại trong bãi đất rộng đang chờ xây cất.

Tốn khá nhiều thời gian, nhờ dải băng ướt phản chiếu ánh nắng như một đôi mắt thấm đầy sợ hãi sắp sửa mờ đục hẳn, Ghi mới tìm thấy gói giấy bóng kính bọc hai chiếc kẹo lollipop khuất trong cái hõm
- đất. Một nửa của nó chìm hẳn vào vũng nước ngập. Khi cô nhặt cây kẹo, lẫn vào đám cỏ, một con chuồn chuồn xanh to lớn khác thường, bay vụt lên. Ghi giật thót, lùi lại. Tựa mũi tên, con chuồn chuồn lao thẳng vào cổ Ghi, bám lấy, ngoặm một miếng bằng cả hai hàm răng nhớp nháp của loài sinh vật lưỡng cư. Cảm giác đau buốt, thót lên tận đỉnh đầu. Cô hét lên hoảng hốt. Ngay khi cô gái nhỏ vùng vẫy rối loạn thì con vật quỷ quái vẫn bám chặt vào làn da mỏng manh bằng những móng chân sắc nhọn. Trong cử động bất chợt, Ghi khuỵu xuống, xoay hẳn người về hướng Mặt Trời. Ánh nắng chói gắt khiến những đôi gai sắc lẻm đang bấu chặt vào cổ Ghi như bị nung chảy. Con chuồn chuồn chấp chới bay lên, lướt ngang tầm mắt cô gái đau đớn. Một tích tắc rất ngắn, Ghi bỗng nhìn thấy hàng trăn gương mặt hoảng loạn in bóng trong hàng trăm con mắt kép của con vật ghê sợ. "Dạo này mình mới hèn nhát và yếu bóng vía làm sao. Chỉ là một con vật nhỏ mà cũng hoảng lên! Thật chả ra sao cả...". Ghi tự nhủ khi bước về nhà, bực bội với chính mình.

Một tuần sau đó, sinh nhật Duy. Cô bồn chồn nhìn điện thoại hàng trăm lần. Nhưng cô không cho phép mình gọi đi. Và cậu ấy cũng không hề gọi đến.

***

Ghi sốt nhẹ. Ba của cô hết sức lo lắng. Nhìn thẳng vào mắt con gái, ông hỏi đi hỏi lại cô cảm thấy kiệt sức không, có đủ khả năng vừa đảm nhận việc học lớp mười hai, vừa theo đủ các chương trình luyện thi đại học , vừa đi quay, lên hình cho cái reality show Ngôi sao pha lê hay không. Uống cạn viên sủi bọt giảm sốt vừa tan trong cốc nước, Ghi nói nhanh, trấn an ba:

- Con mệt chút xíu thôi. Sáng mai thức dậy, sẽ khỏe ngay!

- Nếu cảm thấy sức khỏe mất cân bằng, thì đừng cố gắng. Đôi khi, biết buông bớt cũng là sự thông minh. Nếu tham lam con ôm quá nhiều thứ, chỉ cần phút sơ sẩy, một trong những việc của con bị hỏng hóc, thì chính công việc và cảm giác của con về sau còn tồi tệ hơn. Con hiểu ba nói, phải không?

- Con sẽ cùng lúc làm được tất cả những việc đó. Không tệ! - Ghi cụp mắt, lật vội quyển sách tiếng Anh, như muốn chấm dứt cuộc nói chuyện không mấy dễ chịu.

Vẫn giữ ánh nhìn nghiêm trang, ba cô hạ giọng:

- Này Ghi, nói cho ba nghe xem. Dạo gần đây, con gặp chuyện khó khăn?

Bao giờ cũng vậy, khi mọi việc giữ nguyên vẻ bình ổn ở bề mặt, nghĩa là điều tồi tệ đang xảy ra. Ghi vẫn học giỏi, vẫn xuất hiện trên TV, chẳng có biểu hiện sa sút nào về hình ảnh. Nhưng Ghi hiểu rõ, bên trong đầu cô, mọi thứ đều đảo lộn. Thương tích. Lo âu. Lựa chọn. Nỗi khiếm đảm. Và nhất là sự trống trải không thể chia sẻ. Bằng trực giác sắc bén, ba cô đã lờ mờ nhận ra các biến đổi bất thường của đứa con duy nhất trong nhà. Giá như Ghi có thể nói ra sự thật để ba cô cho cô một lời khuyên nào đó. Nhưng, nếu cô không được tin cậy thì sao? Bao giờ người lớn cũng nhìn nhận vấn đề theo cách mà họ tin là họ đúng. Những gì hơi chút màu sắc bất thường, những gì vượt ngoài tầm phán đoán sẽ được quy kết là hoang tưởng hoặc điên rồ ngay. Vì thế, im lặng và tự giải quyết thì hơn. Ghi gắng mỉm cười:

- Chẳng có gì đâu, ba. Có thể con hơi thiếu ngủ. Con sẽ cố gắng làm bài tập nhanh. Nghe nhạc ít. Không đọc truyện tranh nữa. Đi ngủ sớm. Ba mẹ đừng lo lắng!

- Việc con ít vui có liên quan đến Duy không? Từ hồi hè tới giờ, ba ít thấy bạn con gọi điện thoại vào buổi tối! Hình như cũng ít ghé hơn!

- Bạn ấy bận lắm, ba ạ... - Ghi lảng tránh - Mà thôi, con không muốn cả hai mất thời gian không cần thiết. Hơn nữa, trong hợp đồng làm host cho Ngôi sao pha lê, có điều khoản yêu cầu con giữ hình tượng trong sáng. Con không muốn có lời dị nghị hay bức ảnh nào của ai đó không hiểu chuyện tung lên blog.

- Quyết định của con ba tôn trọng thôi. Nhưng ba không thích lắm lý do vì công việc mà lảng tránh bạn bè.

- Con không có lựa chọn nào khác! - Cô gái nhỏ quay mặt đi.

- Thôi được, không nói nữa! - Thoáng thất vọng, nhưng ba Ghi vẫn bình thản - Dù có việc gì, thì con cũng đừng quên, ba mẹ luôn là bạn thân của con. Có thể giờ đây ba mẹ không còn hiểu con nhất. Nhưng luôn là những người thương yêu con nhất!

Những lời nói giản dị của ba khiến cô con gái nhò khựng lại, thấm thía xúc động. Ghi chợt hiểu, dù có gì tăm tối nhất, thì bao giờ cô cũng có một nơi chốn an toàn nhất để tựa vào. Ghi nói khẽ:

- Con nhớ rồi, ba!

Cầm hộp thuốc và cốc nước ra đến cửa phòng, ba Ghi chợt quay lại:

- Tuần sau, ba phải tham dự một hội thảo y tế ở Ai Cập. Mẹ cũng phải bay ra Hà Nội vì công việc của công ty. Chỉ còn mình con ở nhà. Khoảng hơn một tuần. Con có muốn qua bên nhà bác Hai ăn cơm và ngủ nhờ bên đó?
- - Con có thể ở nhà một mình. Sẽ chẳng có gì tồi tệ như trong phim Home Alone đâu. Ba mẹ không tin con sao? - Gương mặt xinh xắn của cô gái nhỏ lại trở nên tươi tắn và đầy vững tin.

- Tốt! Ba cũng chỉ muốn nghe con nói như vậy! - Ba Ghi nheo mắt - Tới hôm đó, mẹ sẽ giao cho con một khoản tiền. Chị giúp việc đến vào buổi tối, giúp con dọn dẹp nhà cửa và nấu ăn. Các việc khác thì con phải độc lập. Ba sẽ thử coi cô tiểu thư nhà mình chăm sóc bản thân và tự quản lý cho tiêu ra sao.

- Nhưng cho đến hôm đó, con cần chút tiền đấy. Mà con chưa được lãnh cát-sê đâu. Ba cho con tạm ứng trước một khoản nhỏ, được không ba? - Ghi nghẹo đầu cười, nói liến láu.

***

Hiệu làm tóc không rộng mênh mông ba tầng lầu hay lắp đầy kính như các trung tâm tóc thời thượng. Tuy nhiên, nó được bài trí khá đặc biệt. Những chiếc ghế thanh mãnh màu hồng dâu được ngăn cách với nhau bởi các ngăn kệ nhỏ sơn trắng, xếp kín hàng chục quyển tạp chí phong cách và thời trang dành cho teen girl. Trên tường, các túi vải đựng dụng cụ làm tóc cũng tạo hình những nhân vật xinh xắn từ phim hoạt họa. Lúc chờ đợi, khách hàng có thể online hoặc chơi game trên máy tính lắp đặt sẵn trong hiệu. Người tạo mẫu tóc, thợ làm móng và các nhân viên phục vụ khác đều mặc chemise màu trắng và đeo tạp-dề hồng, đi lại như mắc cửi, nói cười với khách tựa những người bạn thân thiết từ lâu. Và điểm quan trọng hơn cả, tất cả các kiểu tóc lạ mắt nhất hay đáng yêu nhất của các ngôi sao teen pop đều được thực hiện ở địa chỉ này. Chẳng có gì khó hiểu, khi hiệu làm tóc luôn là điểm đến đông đúng của các cô gái vào sáng chủ nhật.

Ghi bước vào, hàng chục đôi mắt quay lại phía cô, cười thì thào. Không phải vì họ nhận ra Ghi, MC truyền hình nổi tiếng, mà bởi bộ trang phục áo vải suôn và quần lửng khá đơn giản của cô không giống bất kì ai bước vào nơi này. Tuy nhiên, stylist chính của hiệu tóc - một người có bộ khung xương và các chi tiết cơ thể đàn ông cùng mái tóc ép mượt và gương mặt trang điểm theo kiểu của một phụ nữ xinh đẹp - không đời nào nhầm lẫn khách hàng ruột. Ông nhận ra MC nổi tiếng ngay khi Ghi vừa đẩy cửa. Cô cũng cười tươi, vui thật sự. Từ hồi tiệm cắt tóc còn là một tiệm xập xệ, Ghi đã đến cắt. Giống như giữa hiệu tóc và cô gái trẻ có sự tương đồng đặc biệt. Cả hai cùng lớn lên, cùng tạo dựng tên tuổi trong giới teen. Chẳng bao giờ Ghi tỏ ra tò mò hay tỏ ra kì thị với thể hiện giới tính khá đặc biệt của stylist. Mỗi người có một cách thể hiện bản thân. Cuộc sống nhờ vậy mới hấp dẫn. Ghi luôn nghĩ như thế. Và stylist cũng quý Ghi hơn cả mức đặc biệt. Vồn vã ra đón, chỉ cần một cú liếc mắt thật nhanh khuôn đầu cô khách, ông ta đoán trước ý định của cô gái nhỏ:

- Chiều nay đi thu hình hả? Cưng muốn chị làm kiểu tóc xinh xinh ha? Xoăn nhẹ và rủ xuống hai bên tai, trước trán bấm thẳng, kiểu đầu Bob đang thịnh. Trông cưng sẽ giống hệt một cô công chúa nhỏ đáng yêu!

- Không, em không thích hình tượng công chúa hay búp bê nữa đâu! - Ghi nhăn trán - Quá nhiều cô gái làm tóc và ăn mặc như thế. Em cảm thấy nhàm chán...

- Uh huh! Hiểu! Chị hiểu! - Mái tóc ép gật lia lịa. Đôi môi to son đỏ thắm cười rạng rỡ - Ngôi sao tạo ra phong cách, buộc cả thế giới nhìn mình và bắt chước mình. Chứ họ không chạy theo đuôi, không sao chép của ai!

- Ui, em không phải ngôi sao! - Ghi bật cười trước nhận xét ngầm ý tâng bốc thái quá - Em chỉ là người dẫn chương trình tìm kiếm ngôi sao thôi mà!

- Haizzz! Đừng có khiêm tốn quá chứ. Ai mà không biết cưng là một celeb đáng yêu nhất. Nào, nói đi, ý tưởng của cưng là gì, hoặc cưng có mang theo mẫu không? Đưa chị coi, chị sẽ làm được cho cưng liền hà!

- Show của em đã xong giai đoạn một. Chiều nay bắt đầu làm phóng sự ghi hình không gian sống của các thí sinh lọt vào vòng trong. Em muốn có một hình tượng khác, tươi tắn và thoải mái hơn. Còn tùy chị xử lý. Chắc chắn chị giỏi hơn em ở lĩnh vực này!

Mắt nhà tạo mẫu tóc sáng lên. Ông dẫn Ghi vào khu vực trong cùng.

Ở hành lang hẹp, bỗng cả hai bị ép sát vào tường. Một vị khách vội vã rảo bước, len nhanh vào khu vực bên trong. Ghi ngờ ngợ từng gặp nhân vật này ở đâu nhưng không thể nhớ ra. Khi họ đến gian phòng dành riêng cho khách VIP, chiếc ghế trung tâm đã bị chiếm. Trong bộ váy tím thẫm xếp pli tỏa ra sang trọng trên mặt ghế, vị khách đang vươn cổ, chăm chú ngắm nhìn từng đường nét gương mặt phản chiếu trong tấm kính. Phải thừa nhận cô bé còn hơn cả xinh đẹp. Khuôn mặt dài và hẹp trắng muốt. Hàng lông mi dày rợp viền quanh đôi mắt to. Ghi tự nhủ, ấn tượng trong trẻo là bởi cô ta có màu mắt xám tro lạ lẫm. Nếu nhìn lâu, cảm giác ban đầu sẽ bị thay đổi.
- Ngoảnh nhìn stylist và Ghi vừa vào, vị khách váy tím cao giọng như ra lệnh:

- Ông làm tóc cho tôi trước, liền bây giờ được không? Tôi có việc gấp lắm đó!

Vẻ mặt stylist thoáng khó chịu. Tất cả những vị khách biết ý đều gọi ông ta là chị. Nhưng, một khi khách đã bước chân vào khu vực này, tức là đồng ý trả tiền nhiều hơn bên ngoài, thì họ sẽ được stylist giỏi nhất của hiệu tận tay làm tóc, được hưởng các dịch vụ tốt nhất, thì đồng thời cũng nhận được một thái độ mềm mỏng dễ chịu. Hiểu tình thế khó xử của stylist, Ghi nói ngay:

- Chị cứ làm cho cô ấy trước đi, em chờ cũng được!

Sau một hồi ngần ngừ xem lướt hình ảnh trên màn hình máy tính, cô khách lạ lựa chọn kiểu tóc xù bông và nhuộm màu bạch kim, theo bộ ảnh mới nhất của Christina Aguilera. Như vậy sẽ phải nối thêm tóc. Sau đó cắt uốn lại, rồi mới xịt keo nhuộm giả. Cô khách nhăn mặt khó chịu. Stylist thản nhiên lùa tay vào mái tóc mỏng loăn xoăn: "Tóc thật của cô thật tệ. Chỉ còn cách nối thêm tóc giả mà thôi!". Cô khách đành gật đầu nghe theo tư vấn, nhưng vẫn không đổi thái độ: "Vậy cứ làm thế đi. Đừng quên, tôi muốn có một mái tóc nổi bật nhất, chưa từng có ở đây!".

Một người thợ nối tóc được gọi vào, mang theo những lọn tóc kết loại đắt tiền nhất, làm từ tóc thật. Trong khi đó, stylist quay sang Ghi, bắt đầu chú tâm vào mái tóc của cô. Phó mặc cho stylist thân quen, Ghi mở quyển tập mang theo, chăm chú học bài cho tuần sau. Cô không hề biết, qua tấm gương soi, vị khách váy tím đăm đăm quan sát có bằng đôi mắt xám tro. Rõ ràng, cô ta biết Ghi là ai.

"Xong!". Sau hơn hai tiếng cắt, uốn rồi lại tỉa và sấy, stylist tháo tấm khăn khoát quanh cổ Ghi, nói to, xoa tay hài lòng. Ghi nhìn lên, bàng hoàng. Một người hoàn toàn khác đang nhìn ra từ tấm gương. Kiểu tóc thay đổi diện mạo bề ngoài ghê gớm. Mái tóc tém ngắn dợn sóng để lộ vầng trán rắn rỏi thông minh. Từ một hình ảnh trong sáng nhẹ nhàng quen thuộc, giờ đây Ghi đã biến thành một cô gái mạnh mẽ, đầy cá tính. Chỉ cần make up và thay trang phục, ấn tượng đặc biệt sẽ còn tăng gấp đôi.

Dùng máy thổi sạch vụn tóc trên áo Ghi, stylist chợt ngạc nhiên: "Cổ cưng bị sao vậy nè?". Cô giật mình, nghiêng đầu. Bên mé cổ bên trái, vết cắn của con chuồn chuồn từ hai tuần trước tự dưng đen sậm. Bao quanh nó là vòng tròn bầm tím to bằng đồng xu. Cô chết sững: "Em bị côn trùng cắn!". "Nếu lên hình, cái vết này sẽ làm cưng trông kinh khủng lắm đó! - Stylist nhận xét - Phủ phấn che cũng được, nhưng có thể làm nhiễm trùng. Chị có cách này giúp cưng hay lắm!". Trong chớp mắt, stylist cắt miếng băng cá nhân vừa bằng vết bầm, dán lên. Rồi ông dùng một hình xăm giả, vẽ những quả chuông, phủ lên khoảng da có miếng băng màu da người. Trong gương, cô gái váy tím vẫn chòng chọc quan sát tất cả những gì đang diễn ra trước mắt.

Thanh toán hóa đơn và gửi thêm tiền tặng stylist, Ghi ôm tập học vội vã về nhà. Ra đến ngoài, vẳng tới tai Ghi những tiếng ồn ào từ khu vực VIP. Nhưng cô không thể quay vào xem chuyện gì xảy ra. Ba mẹ đi công tác, nhà không thể bỏ trống không có người trông. Sau tiếng ồn ào, còn vang lên một tiếng hét âm vang, đầy ghê khiếp của stylist. Lúc người thợ nối tóc hoàn thành xong phần việc của mình, stylist quay sang tỉa tóc cho vị khách váy tím. Ông ta không thể tin vào mắt mình. Tất cả các mối nối trên đầu cô ta đã biến mất. Những lọn tóc nối đã biến thành tóc thật. Dày và rậm. Mát lạnh, thở phập phồng giữa các ngón tay. "Chuyện gì vậy?" - Stylist hét to. Làn da trên mặt ông biến sắc, lớp phấn son đậm đặc cũng không thể che đậy. Vị khách cứ thản nhiên: "Đừng hỏi gì hết, cứ làm tiếp đi!". Sự sửng sốt ngạc nhiên của stylist bỗng biến thành thái độ giận dữ pha lẫn cương quyết. Gạt đổ cái bàn có bánh xe xếp đồ nghề, ông ta vẫn thét lên the thé: "Không, tôi phải biết chuyện kì quái gì đây, làm tóc sau!". Nhanh như chớp, vị khách đứng trước mặt stylist. Cánh tay cô ta vươn dài, những ngón tay cắm phập, bấu chặt vào cổ người đối diện. Bằng một sức mạnh ma quái, cô ta nhấc bổng thân hình to lớn của nhà tạo mẫu tóc lên cao, nện mạnh ông vào tường. Stylist hoàn toàn tê liệt, đổ khuỵu xuống. Năm phút sau, tỉnh lại, ông ta đi như trôi về phía cô khách. Mọi đồ đạc trong khu vực VIP gọn gàng như chưa từng có gì xảy ra. Vị khách váy tím vẫn ngồi thẳng lưng trên chiếc ghế da màu hồng dâu, chờ làm tóc...

Hết thảy những diễn biến đó Ghi không hề hay biết.

***

Ghi xem lại lịch làm việc. Buổi ghi hình phóng sự phát kèm trong show Ngôi sao pha lê, bắt đầu lúc sáu giờ chiều, ở một tiệm kẹo mang cái tên là lạ - Chuồn chuồn xanh. Cảm giác rùng mình thoáng qua. Chỉ là trùng hợp thôi, không sao. Ghị tự nhủ. Mọi thứ chuẩn bị xong xuôi. Để hợp với kiểu tóc mới, cô chọn chiếc áo vải chiffon mềm rũ, cổ vuông, quần jeans ôm lưng cao kiểu mới nhất và đôi giày escapin cùng màu đỏ sẫm của áo. Cái vết xăm giả nhìn khá xinh, nhưng có thể ông đạo diễn khó tính người Úc sẽ bực bội. Ghi lấy chiếc khăn tay nhỏ, gấp chung với dải ruban tháo ra từ gói kẹo, buộc nhẹ quanh cổ. Một điểm nhấn xinh xăn và bắt mắt.
- Xe hơi của đoàn phim đến đón Ghi. Cô tranh thủ đọc lại kịch bản. Nhân vật chính tên Kiên An, nick thường gọi là Kiara. Chú ý chi tiết sẽ có phỏng vấn bạn trai của cô ta, Ghi hí hoáy viết sẵn một vài câu hỏi khéo léo và tế nhị.

Tiệm kẹo gần nhà Ghi. Hôm nay nó tạm thời đóng cửa, để quay phóng sự. Khi nhân vật chính bước xuống từ cầu thang, Ghi im sững. Chính là người đã cùng làm tóc trong khu vực VIP ban sáng. Đúng, cô ta từng là thí sinh tham gia vòng loại. Nhưng lúc đó, Ghi đã không chú ý. Mái tóc xù bông, trắng xóa, bao quanh gương mặt Kiara như một vòng hào quang. Cô ta mặc váy đỏ, giống hệt màu áo Ghi. Art director của chương trình đề nghị nhân vật chính thay áo. Kiara nũng nịu, mắt trong veo: "Không chịu đâu. Tóc em sẽ rối tung lên, xấu xí lắm!".

Không để cả nhóm mất thời gian, Ghi đứng lên, xách bọc trang phục mang theo dự phòng: "Em sẽ thay áo!".

Kiara dẫn Ghi qua restroom. Bước vào luôn vào bên trong, cô ta chộp lấy hai đầu khăn buộc hờ trên cổ MC, siết mạnh. Bị tấn công đột ngột, Ghi tê dại, ngạt thở. Kiara thì thào: "Hãy biết rõ vị trí của mi ở đâu!".

Hơn năm phút, Ghi mới tỉnh lại. Cô loạng choạng thay áo, chùi vết phấn mắt bị nhòe rồi bước ra ngoài. Thật nhí nhảnh và dễ thương, Kiara đang nói về các loại kẹo, về ý tưởng kinh doanh độc đáo của mình. Theo đúng kịch bản, Ghi bước đến, mỉm cười lên tiếng: "Ai là người thân thiết nhất, luôn ở bên bạn mỗi khi khó khăn?". Vẫn giữ nguyên nụ cười trong veo, Kiara khoát tay: "Anh ấy đến rồi kìa!". Ống kính quay hẳn về phía lối đi. Các chuyên viên ánh sáng chuyển hướng đèn chiếu. Ghi cũng ngoảnh lại nhìn. Duy hiện ra ở khung cửa kính. Cậu ấy bước đi thong thả trong luồn sáng chói mắt.


Hãy cảmơn bài viết của pechuoi bằng cách bấm vào "" nhé!!!

Về Đầu Trang Go down

Xem lý lịch thành viên

Tiêuđề

hixhixhix, chu thi moi tay lun ui!!! hihi, CHUONG 7 day...

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang
.::Host up ảnh miểnphí: Clickhere! - Hướng dẩn sử dụng Diễn đàn:Clickhere!::.
Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Chào các bạn đến với diễn đàn lớp 11A3 trường THPT Đặng Huy Trứ :: Giải Trí :: Truyện-
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create a blog